TÀI TỬ NỬA MÙA - Truyện ngắn Đào Phạm Thuỳ Trang

Đào Phạm Thuỳ Trang 


  Đào Phạm Thùy Trang
  Bút danh khác: Thuỳ Phương
 Sinh năm 1977
 Quê quán: Tây Ninh
 Hội viên Hội VHNT tỉnh Tây Ninh
 Trưởng Gia đình Áo Trắng Tây Ninh


  Tác phẩm đã in: - Nửa đêm làm vợ- Tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà văn, 2007
                                    - Đi để quên - Tập truyện ngắn, 2012


Đan Huy nói, anh chỉ là tài tử nửa mùa. Cấp phân loại này na ná như câu thơ “Mảnh tình san sẻ tí con con” vậy đó. Nghĩa là đáng ra phải “khối tình”, đàng này chỉ là “mảnh tình”, bé xíu xiu còn bị chia thành “tí con con” nữa. Còn đời ca sĩ, cấp cao nhất được gọi là nghệ sĩ, thâm thấp hơn là tài tử, còn bé hơn nữa thì đúng là tài tử nửa mùa. Sao gọi nửa mùa? Vì câu lạc bộ đờn ca tài tử này chỉ hoạt động vào thứ ba, năm, bảy hàng tuần. Vậy mà anh chỉ đi được một buổi, kha khá thì hai buổi. Vậy không gọi “nửa mùa” thì gọi trọn mùa sao? Mà gia cảnh anh, đi được nửa mùa tài tử là tốt rồi, mong chi nhiều hơn nữa? Bà mẹ già tám mươi bệnh tật nằm một chỗ chờ anh chăm sóc. Đứa con gái mười hai tuổi đang sống với mẹ nó cũng cần anh cấp dưỡng. Anh một mẹ một con, cưới vợ về tưởng gia đình thêm ấm áp, ai dè cảnh mẹ chồng ghen với nàng dâu diễn ra như cơm bữa. Nàng dâu kêu mẹ chồng “chướng”, ở chung không được, anh không ở rể thì nhà ai nấy về. Huy cù cưa, “Nhà mẹ có mình anh, anh theo em thì bỏ mẹ cho ai?”. “Vậy mình bỏ nhau”. Thế là đứt đường hạnh phúc. Huy thành gà trống không vợ khi đứa con của hai người vừa lên ba. Mười năm nay, anh đều đặn cấp dưỡng cho con nhỏ, những mong mẹ nó nghĩ lại vì nàng vẫn một bóng đi về. Nhưng tình cũ biền biệt, ngày mới vô tình. Huy tìm vui bên lời ca tiếng đàn bằng danh xưng tài tử nửa mùa.
Xó quê này, nhiều thứ “giải trí” đều có, như cà phê ôm, nhậu ôm, bida ôm, cháo cút ôm, lẩu ếch ôm… nhung nhúc như ruồi, không tài nào thống kê hết. Chỉ có loại giải trí lành mạnh như câu lạc bộ đờn ca tài tử này là “hàng độc”, một địa điểm duy nhất của mười tám ngàn năm trăm nhân khẩu.
Bài “ruột” của Đan Huy là một câu trích trong bài cổ nhạc Võ Đông Sơ- Bạch Thu Hà. “Trời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu… Hà! Bạn tình ơi đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ, hãy gọi tên nhau trong những chiều thu lạnh…”
- Tẹc… tẹc… rẹt…
- Gì vậy cha?
- Xin lỗi… cúp điện… í hổng phải, là chập điện dây đờn!
Cây đờn kìm của ông thầy đờn Hai Sáng cổ lỗ sĩ lắm rồi, dây câu vào giàn âm thanh cũng do một tài tử nửa mùa biết chút ít về điện câu cho, mà đôi mắt thầy Hai Sáng thì không được sáng, nên mỗi khi mũi dép lào của ông ngọ ngoạy vì muỗi cắn là chân đụng nhằm cái dây điện kêu rọt rẹt vậy đó. Đan Huy bảo, ca cẩm kiểu này mất hết cả hứng. Đề nghị ông chủ quán Hùng “không độ” thay thầy đờn bằng giàn ka-ra-ô-kê đi, nhạc sẵn, bài sẵn, ai muốn bài nào nhào vô đều được. Ông Hai thầy đờn nói, thằng Hùng bây mà nghe theo lời thằng Huy là chơi kiểu vắt chanh bỏ vỏ với tao, tao tự vận chết liền, rồi tao trù cho quán mày sập tiệm. Tao theo câu lạc bộ này từ ngày nó còn trong trứng nước. Giờ ăn nên làm ra thì bỏ tao à?
Ý kiến ông thầy đờn làm anh Hùng “không độ” chùn bước, vì làm sao tìm được thầy đờn nào làm việc “tài tử” như ông. Mỗi đêm thơm thảo thì làm cho ông tô mì, luộc hai cái cẳng gà để sẳn đó, không thì ly cà phê đá cũng xong. Chứ có ăn tiền bạc chi đâu. Ông cũng nhận mình là tài tử nửa mùa, cái thời làm thầy dạy đờn cho hàng trăm lượt học sinh đã hết, người yêu môn ca nhạc tài tử cũng đi vô xí nghiệp, nhà mày hết trọi trơn. Nhớ nghề quá, may nhờ có quán cà phê Hùng “không độ”. Ông đến đây đờn, mấy giọng ca tài tử phang ngang như chặt mía, bừng bựt như nhổ mì kia làm ca sĩ, cũng vui lắm tuổi già. Nếu không có quán của Hùng, chắc ba năm về trước thầy Hai đã “đập vỡ cây đàn” và chết theo đàn luôn rồi.
Nữ tài tử kia là giáo viên tên Hồng, “nghệ danh” Hồng Tuyết cũng là một tài tử nửa mùa như Đan Huy nhưng con đường dẫn cô trở thành tài tử nó éo le và kịch tính hơn anh nhiều. Là cô giáo, lăn qua lăn lại mãi đến năm 34 tuổi cô Hồng mới lấy chồng. Là một anh hàng xóm hơn cô vài tuổi. Nhưng chục năm nay anh làm nghề thủy thủ tàu viễn dương. Suýt quên mất mặt nhau thì bà mẹ anh mang trầu cau đến hỏi vì dù sau cũng là hàng xóm “tối lửa tắt đèn”. Thủy thủ mà cưới được cô giáo thì chắc ăn như bắp rằng sẽ có người “cầm cương” mà cũng là cầm chìa khóa, cầm chổi quét, cầm cây lau nhà, cầm chén đút cơm cho mẹ chồng già để thủy thủ an nhiên mà rong ruổi. Cô cũng không còn gì để chọn lựa khi cả hai đều dư tuổi lập gia đình. Anh lại “chuẩn” đẹp trai thế kia, thu nhập cũng khá, con cái ra đời không phải lo cái ăn cái mặc.
Đùng một nhát, sau khi người chồng thủy thủ và cô giáo Hồng sinh được đứa con thì anh bỏ nghề ở nhà phụ vợ chạy bàn quán hủ tíu bò viên. Quán mới thường ít khách, nhưng quán của cô Hồng có hai lý do để đông khách, vì phụ huynh muốn “lấy lòng” cô giáo và vì chồng của cô quá đẹp trai. Nghe cái giọng cô nhờ chồng làm việc ngọt như ly chanh mật ong như thế, mấy ông khách cứ ao ước vợ mình một ngày nào đó “mắc dịch mắc gió” cũng nói năng với mình như vậy:
- Anh ơi… bưng cho bàn số bảy hai tô giùm em đi! Tiện tay lấy ba ly trà đá cho bàn số hai luôn nhé!
Anh chồng đang xúc đá cho vào ly thì cô Hồng lại “nhờ” tiếp.
- Anh ơi! Khách vô bàn số ba kìa. Hỏi họ ăn gì giùm em đi!
- Anh à, mấy lọ khăn hết giấy rồi, vô giấy giúp em đi anh!
- Anh, anh… tính tiền kìa…
Những lúc như thế, nào phải cô bận trụng, chan, múc, gắp… bở hơi tai. Mà là cô đang tranh thủ quẹt thêm lớp sơn lên bộ móng tay vì nóng nên trầy tróc, mà cũng có thể đang nhổ vài sợi tóc ngứa trên chỏm đầu. Anh chồng quay như bông vụ, nhìn cảnh đó ngứa mắt bảo vợ “Mất vệ sinh quá bà ơi! Dẹp đi giùm cái”. “Anh này… em làm đẹp cho em mà cũng là cho anh chớ bộ!”. Đó là chuyện lúc sáng sớm hoặc ngày cuối tuần, chứ thường là sáu giờ bốn lăm cô đã quảy túi xách lên vai, vô trường, lên lớp. Quán hủ tíu bò viên một tay anh chàng thủy thủ đẹp “chai” đảm nhiệm. Đứa con thì bà ngoại có nhiệm vụ đưa vô trường mẫu giáo sau khi đã “thanh lý” mớ chén tô ngập mùi hành mỡ.
Lại đùng một nhát tiếp theo, sau nửa năm quán hủ tíu bò viên của cô Hồng tồn tại. Là hai vợ chồng ly hôn. Anh bảo không chịu nỗi cảnh bó chân bó cẳng bên cô vợ áo dài tha thướt thơm nức mùi com-pho mà tay thái củ hành, tay ngập mùi sơn móng. Trời đất phật ơi, ai có một lần trộn lẫn mùi nước xả vải và mùi củ hành, mùi nước sơn đi, sẽ nghe cái mũi nó biểu tình như thế nào. Còn anh, chịu cả nửa năm nay rồi, “nội công thâm hậu” lắm đó, nhưng đã hết trọi “mười hai thành công lực” rồi má ơi! Cô Hồng thì bảo, không làm vậy lấy gì nuôi chồng con? Cả năm nay anh ăn “lương vợ”, lương giáo viên của em sao nuôi đủ con nhỏ và ông chồng sức dài vai rộng, đẹp trai chai mặt vì nhậu thiếu, xài áo quần hàng hiệu!?
Họ ly hôn cái sột. Nhà cửa, tiệm hủ tíu, anh chồng đều để lại cho con. Cả khoản trợ cấp năm trăm ngàn hàng tháng cô Hồng đều đặn lên thi hành án mà nhận. Anh ra đi với cái nghề lênh đênh sóng gió như ngày nào còn độc thân vui tính. Cô Hồng sau một thời gian mất thăng bằng thì cũng phải ổn định cuộc sống. Sang lại mặt bằng, bàn ghế tiệm hủ tíu bằng giá bèo bọt, cô an nhiên bên đứa con và khoản lương giáo viên không dư không thiếu. Cảnh chiều chiều chủ quán nhậu tới đòi nợ không còn. Cảnh lâu lâu ông chồng lấy tiền hành, tiền thịt, tiền nước mắm, bột ngọt… đi sắm mấy bộ đồ hàng hiệu cũng không còn. Cô Hồng bây giờ viên mãn với “con” tay ga cáu cạnh hàng trả góp theo lương, viên mãn với việc hàng tháng ra trụ ATM rút tiền rồi quay sang thi hành án nhận cấp dưỡng. Cô viên mãn nhiều thứ nhưng tình gia đình thì thiếu nên phải tìm tới câu lạc bộ tài tử hầu bồi lấp chút đỉnh hơi hướm đàn ông.
Cô xuống giọng cổ bài “Lá trầu xanh” rất ngọt:
- Trời ơi, đôi gánh trầu xanh còn nặng oằn trên đôi vai bé nhỏ. Nhưng gánh tình chung đã đổ vỡ tự bao… giờ.
Tiếng pháo rền vang pha lẫn tiếng vui cười, anh sắp sửa vui cùng duyên mới, còn em bắt đầu làm một kẻ cô đơn. Muốn quay về cho khỏi gai mắt chướng tai, chân muốn bước mà lòng còn ở lại. Trời ơi, ai thấu hiểu nỗi khổ đau của một người con gái. Mười tám xuân xanh đã mang nỗi tuyệt tình.
 Song lang nhịp cái “cốc” rất lớn. Đó là lời “ông thầy đờn” ngầm khen ngợi giọng ca của tài tử. Các tài tử bạn ào lên sân khấu, hoa cô Hồng cầm mỏi tay.
Cô tiếp câu cuối “Mưa rơi lạnh buốt…”
- Tẹc… tẹc… rẹt…
- Lại đờn đứt dây nữa hả cha? Tiếng Đan Huy
- Tía ơi! Đờn kiểu này làm sao ca được?
-….
Các tài tử ồn ào, nhốn nháo.
Anh chủ quán không muốn phụ ông thầy đờn, nhưng tại dây chạc cây đờn ẹ quá. Anh định hôm nào sẽ đưa ông đi thị xã lựa cây đờn thật "chiến”, xem như hậu tạ ông mà cũng là cho ông đờn địch ngon lành để các tài tử hết cự nự. Nhưng “người tính không bằng trời tính”, đêm ấy sau khi đi đờn từ quán anh Hùng về đâu tầm hơn mười giờ, ông thầy bị trúng gió và "ra đi” hai ngày sau đó. “Câu lạc bộ đờn ca tài tử hát với nhau” chuyển thành “Câu lạc bộ ka-ra-ô-kê tài tử hát với nhau” từ đó.
Mấy hôm nay câu lạc bộ đón thêm thành viên mới. Đó là anh tư Tiêu, “nghệ danh” Nhãn Hạt Tiêu. Anh gần năm mươi nhưng lại khoái hát nhạc giựt. Bài ruột của anh là “Sáu mươi năm cuộc đời” và “Không”. Dáng anh ốm nhom, mỏng lét như hạt tiêu nên lúc nhảy cũng rất tức cười. Gọi là “nhảy cóc nhảy nhái” ấy mà. Anh cười “Chứ hồi nào tới giờ biết nhảy nhót là cái gì đâu. Nhưng tại buồn”. Cái sự buồn của anh Nhãn Hạt Tiêu cũng lạ lắm. Tướng tá ốm nhom như cò ma vậy mà đi thương yêu cô gái có dáng vóc lực sĩ cử tạ. Đòi cưới cổ, cả họ hàng, chòm xóm đều cười rằng chắc cưới về sẽ thành một cặp “chàng vợ, nàng chồng”. Nhưng anh bảo, sao cũng được, miễn cưới được nhau. Vậy mà cũng sống được mười bảy năm. Chỉ có một cậu con trai mười sáu tuổi. Ơn trời, nó hưởng gien mẹ nên cao lớn dềnh dàng, mập khỏe cùi cụi.
Bà vợ vào tuổi “hồi xuân” nên càng “quậy” ác, mà tướng tá ông chồng dù đã ăn gà tần thuốc bắc, tôm nõn xào hẹ, cháo đương quy bát bửu… cả chục năm nay nhưng cũng không cao lớn thêm tí nào. Để khỏa lấp nỗi buồn thầm kín, bà vợ anh Hạt Tiêu bèn thành lập “Hội nhậu Tao Phùng” và đề bạt ngay bản thân làm “Hội trưởng”. Hội này tổ chức “họp định kỳ” mỗi tuần ba lần vào các ngày hai, tư, sáu ngay tại nhà bà Hội trưởng. Tất nhiên chồng bà phải làm tiểu nhị, bà nói, như vậy cho ớn, ai biểu đàn ông gì mà không biết… nhậu. Hội nhậu này kết nạp tất cả các hội viên nam, nữ, miễn là biết nhậu, nhậu càng lâu say càng nhanh được kết nạp làm Hội phó hoặc Ủy viên ban chấp hành. Đố anh Tư dám không phục vụ “trà nước” cho Hội mỗi khi họ “họp”, vì cái dáng anh có một xách, nhà thì không có cửa sau, anh muốn tháo chạy phải đi cửa trước- là đi ngang qua mâm nhậu của bà vợ, bả ngáng chân một phát, anh Tư té nằm cả tuần. Vậy nên cách hay nhất là phải phục vụ bà vợ quái chiêu này, từ khâu chế biến “mồi” đến dìu bả lên giường rồi lau dọn mớ “chè” bả thải.
Vậy là để cân bằng, anh Tư tìm đến Câu lạc bộ ka-ra-ô–kê tài tử hát với nhau mỗi ba, năm, bảy.
Cô Hồng cởi chiếc áo khoác thơm nực mùi quế khoe tấm áo “diễn” lóng lánh kim tuyến bó sát thân mình tròn như trái bơ cùng khuôn ngực trễ tràng trắng muốt. Đèn sân khấu tắt hết, chỉ còn trái châu vàng, xanh, đỏ quay vòng những vệt sáng mờ mờ. Màu trắng sáng như lân tinh trên người nữ tài tử Hồng Tuyết cứ nhấp nhô theo điệu nhạc sôi động “Anh ơi, anh ơi, có yêu mới khổ vì yêu. Có yêu mới thiệt thòi nhiều. Phòng loan thiếu anh thừa chiếu. Đời trai trăm hướng, phận gái có một phương…”. Cô nhảy như bị ma nhập, chiếc áo vừa chật vừa trễ, càng oằn hơn theo điệu nhạc. Các tài tử khác ào lên sân khấu tặng hoa như mối bay đầu mùa mưa. Là mớ hoa vải chủ quán để sẳn trên bàn thôi. Màu sắc đã nhạt nhòa, miếng giấy gói cũng bong tróc theo những vị mồ hôi qua ngày tháng. Một tài tử có tài lẻ còn lấy chiếc khăn giấy thắt thành đóa hoa hồng, khéo léo dùng tờ bạc màu xanh cuộn tròn thành cành hoa và bước lên tặng cô. Nữ tài tử vẫn hát như mộng du, nước mắt ướt cả khuôn mặt. Không có chiếc khăn tay nào, cô đưa ngay đóa hồng khách vừa tặng lên mặt, nước mắt thấm vào nhăn nhó cả cánh hoa. Bài hát nghẹn lại. Tiếng nhạc vẫn còn vương dài.
Đan Huy thâm trầm trong lời ca “Lan ơi… sao em nỡ cắt đứt dây chuông không cho anh gặp mặt? Điệp tìm đến đây với nỗi nhớ thương với niềm hối hận dù mối tình xưa Điệp không vong phụ bao… giờ. Lan ơi, tội tình chi em đày đọa cuộc đời, chôn tuổi xuân trong nâu sồng khổ ải….”.

Có người lặng lẽ lau nước mắt mà quên cả gọi thức uống. Ông chủ  Hùng “không độ” đứng bên bàn thu ngân với cây bút và chiếc máy tính trên tay nhăn nhó “Bữa nay ma nhập mấy tay tài tử nửa mùa này hay sao ấy? Toàn hát với hát, không ai kêu nước gì hết! Không khéo lỗ thấy mẹ!”. Tài tử Nhãn Hạt Tiêu làm thay đổi không khí thăng trầm của Lan và Điệp nên quất bài “Không”. Cử tọa cười ầm “Không còn yêu ẻm nữa thiệt hông cha?”. “Sao ngày nào cũng thấy cúc cung phục vụ cái hội nhậu đó?”. “Tui là cha đó hả, dùng sức không được được thì dùng chước, giải tán cái hội mắc gió đó từ khuya rồi?”. “Chước của ông là chước gì? Hay ba mươi sáu chước tẩu vi là thượng sách?”. Mặc cử tọa bàn tán, giàn ka-ra-ô-kê vẫn gầm gào tiếng nhạc “Không, không, không! Tôi không còn, tôi không còn yêu em nữa. Không, không, không! Tôi không còn, tôi không còn yêu em đâu…”. Xen lẫn trong màu đèn châu xanh, đỏ là giọt sáng như kim cương từ  khóe mắt anh Tư Tiêu chảy xuống.

Đào Phạm Thuỳ Trang (Tây Ninh)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét