BÔNG XOÀI NỞ TRẮNG MIỀN THƯƠNG - Thơ Kim Sơn Giang
Hoa xương rồng chiều đông nở muộn
Áo mẹ bạc màu phơn phớt nắng sương
Nghe tiếng nói từ đầu dây vọng lại
Nơi quê nhà xoài nở trắng lòng mong
Cho con xin! Trời cao, con xin nhé...
Chút nắng thôi sưởi ấm đường về
Mong manh lắm chiều nay nghe nắng lạ
Ru hồn ai trong thấp thỏm quê nhà.
Gió bay bay lật bao vùng kí ức
Nắng nhòa vào góc khuất cõi tim mơ
Chân rảo chậm trên lối mòn xưa cũ
Ôm ngát hương len lén ngày về.
Kim Sơn Giang (Bình Định)

Bài thơ hay lắm em. Cô thích nhất những câu này "
Trả lờiXóaMong manh lắm chiều nay nghe nắng lạ
Ru hồn ai trong thấp thỏm quê nhà.
Gió bay bay lật bao vùng kí ức
Nắng nhòa vào góc khuất cõi tim mơ"
Cám ơn Cô Mây đã đồng cảm.
Xóa