Để đêm về tim em đau nhiều quá
Dẫu bước chậm em vẫn còn vấp ngã
Bởi chính cái bóng của mình.
Chẳng ai dại dột như em
Tự dành những tổn thương vô cớ
Chẳng thể gọi tên như thể mình mắc nợ
Với nỗi riêng ẩn của người
Trên chuyến xe nụ cười
Người vẫn dành tặng em mỗi sáng
Nhưng biển kia có bao giờ cạn?
Người có bắc dãi yếm đào để em sang...?
Em hứa sẽ buồn nốt đêm nay...
Trong cơn say em cố tình chuốc mình đến gục
Ôi tình yêu... dẫu thịt da có mục
Vẫn hồng hào tươi nguyên....
Em hứa sẽ buồn nốt đêm nay
Trên dấu chân người vừa để lại
Với cơn gió lạc mùa tê tái
Thổi ngược hương cố nhân tràn ngập môi em...
Người uống cùng em chén say đọng ánh trăng tàn
Của mùa cũ dâng đắng cay rất mới
Của sự giả vờ bao dung em xót xa vời vợi
Đêm chưa mòn... bóng tối ngủ cùng em...
Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét