Cây bút trẻ Huỳnh Ngọc Phước
Ngày em về với đất
Những mảnh vá anh rớt dần
Nước mắt vô hồn
Rơi xuống em.
Ngày em về với sương
Anh treo mình lên nhịp thở
Nén lại giây phút còn em
Phù phiếm cuộc đời.
Anh ôm đất vào lòng
Như ôm hình hài em
Buồn kéo đôi mi chùng lại
Nghe đêm?
Tiềm thức
Chạy ra hàng loạt cuồng
Đất - em.
Huỳnh Ngọc Phước (An Giang)
.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét