Xưa kia…
ta ở phố
chán phố!
trở về làng
Vui cùng cây cỏ, ruộng vườn
mặc! gió trăng…
bốn mùa mưa nắng
Có cánh cò soãi cánh thênh thang
cánh đồng lúa vàng trĩu hạt
lớp… lớp sóng lùa ngân vang
Lũy tre xanh kẽo kẹt đầu làng
con trâu no lòng nằm bên bờ đê nhai lại
cánh diều no gió rộn tiếng vi vu…
Làng bên ngõ phố
O đi chợ xa về
phe phẩy chiếc nón lá
lấy đòn gánh ngồi xuống nghỉ trưa
Củ sắn, củ khoai…
thay cơm lót dạ
nụ cười giòn của tuổi đôi mươi
Ôi! đẹp làm sao… dấu ấn cuộc đời!
Đời lãng tữ
phố phường có gì vui đâu nhỉ?
Những đường quen, ngõ phố… bụi bẩn
nồng nặc mùi ám khí, dầu xe…
Những quán bar, cà phê… xập xình
điếc lỗ tai nghe!
Và, những cô nàng mắt xanh, môi đỏ
tòn ten hai mảnh… che thân
phơi đôi vú trễ tràng… với điệp khúc xàng xê
mùi nước hoa theo gió rợn người quê
Đêm thành phố mụ mê từng giấc ngủ…
Ta yêu làng…
bởi tiếng chuông chùa sớm tối vọng ngân vang
Giọt nắng vàng lố nhố ven sông
giúp cho ta hơi thở trong ngần
Nơi tiên tổ bao đời nằm xuống…
Phố núi, 10-3-2014
Dzạ Lữ Kiều

0 nhận xét:
Đăng nhận xét