Tháng ba quê mình mưa rơi lạnh cắt da
Chị ngồi đan áo mắt xanh buồn vời vợi
Hoa gạo nở đỏ tươi tựa mặt trời
Mà sầu vương cả một thời con gái
Chị nhớ thương ai đôi mắt chừng xa ngái
Sớm tinh sương ngồi xoã tóc thở dài
Em muốn hỏi nhưng lòng vương ngần ngại
Sợ chạm vào nỗi nhung nhớ chưa nguôi
Có nhiều lần chị nhặt cánh hoa tươi
Đem gói vào chiếc khăn hồng dưới gối
Đêm từng đêm ngấn lệ chị trào rơi
Em đau lắm mà ngây ngô nào hiểu?
Rồi một hôm chị nhận bức thư xa
Chị đã khóc nhiều hơn lần đã khóc
Người phụ chị lấy người con gái khác
Tình vỡ tan trong mùa gạo nhạt nhoà
Rồi ngày nọ chị cất bước xe hoa
Con đường quê đỏ au màu bông gạo
Chị trao tôi chiếc khăn hồng năm ấy
Dặn đôi lời gạt nước mắt chị đi…Hàn Phong Vũ (TP. HCM)

Những câu thơ buồn, đọc mà nghe lòng chùng xuống.
Trả lờiXóa