Cha không đi qua nỗi đau của mẹ
Nên không biết
Có những ngày mẹ cất biển vào trong
Có ngọn sóng nào hơn ngọn sóng lòng
Đập vào vách tim trào tung nước mắt
Cha cắn môi thặt chặt
Ôm chiếc ba lô ngấm mặn
Nhìn mẹ
Không nỡ nói từ biệt
Biển gọi mải miết
Cha đi!
Thời con gái nhu mì
Mẹ dành cả cho cha
Ngôi nhà vắng đàn ông, đóa san hô khát vọng màu huyết từ lòng đại dương sâu thẳm
Cha đem về tặng mẹ thay cho điểm tựa đêm dài
Tóc mẹ dần phai
Đón vào mình cơn gió về đắng chát.
Nàng tiên cá vì tình yêu đổi đôi chân bằng tiếng hát
Mẹ đổi cuộc đời cho cha mỗi chuyến xa khơi
“ Tổ quốc mình nằm bên biển em ơi!”
***
Con học lịch sử
Hỏi thầy về chấm xanh nhỏ xíu trên bản đồ nước Việt
Người lính hải quân năm xưa, trên bục giảng giọng run như bật khóc
“Trường Sa, Hoàng Sa
Nơi đó là Tổ quốc ta
Nơi bạn thầy đã ngã
Những chàng trai vừa qua tuổi đôi mươi”
Con hiểu ý nghĩa nụ cười
Trên môi mẹ
Mỗi lần tiễn cha đi
Với biển
***
Cha không đi qua nỗi đau của mẹ nên không biết
Cả một thời tuổi trẻ
Mẹ giấu sóng trong lòng
Dấu nhớ mong
Vào nếp nhăn mỗi ngày dày thêm trên gương mặt mẹ
Mấy mùa quê mình giông bão cha không về
Mẹ chống nhà bằng niềm tin của những ngày chờ đợi
Nỗi buồn vời vợi mẹ xếp gọn đầu giường
***
Một hôm mây trắng lạ thường
Tổ quốc từ phía đông dậy sóng
Nước mắt mẹ rơi nóng bỏng
Chiếc ba lô cháy bùng lên, đóa san hô màu huyết, cha cười từ phía mặt trời lên.
Sóng hát thầm thì
Rạng san hô xa thẳm
Nơi cha nằm
Biển vỗ sóng bình yên
Nguyễn Thị Việt Hà (Cà Mau)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét