SỚM MAI NHỚ AN GIANG - Thơ Lê Phương Châu
Tặng Trịnh Bửu Hoài, Đỗ Phu, Đỗ Văn Ngôn
trên đường đi - chung nhịp bước
chung tầm nhìn hướng xa trông
thênh thang nhánh rẽ Cửu Long
an giang cuối dòng sông nước
âm khúc buông lơi xuôi ngược
rong chơi hít thở cội nguồn
ven sông đò ngang lỡ hẹn
tình chung bè lộng ba sa
đêm nay cùng em tiên cá
rong chơi thượng đỉnh mây ngà
giọt sương đêm - rơi núi Cấm
tàn xanh mờ phủ núi Sam
nắng hong thạch bàn Thánh Mẫu
ngàn năm sử thuyết thần vang
xa xa dòng kênh Vĩnh Tế
nhớ người đào giếng nuôi dân
thắp nén nhang dâng Tổ Thoại*
đàn chim Lạc Việt tri ân
lộ trình thênh thang mời gọi
nhìn nhau đậm nét thâm giao
tách trà An Giang thinh lặng
vị ngọt tình người thanh tao
non ngàn mây bay hiu hắt
trầm mình hoang dã thảnh thơi
tựa lưng buồn vui cất tiếng
thì thầm bèo trôi - thuyền trôi!
Sài Gòn, 4.3.2014
Lê Phương Châu
* Thoại Ngọc Hầu
Bài thơ gợi cho em cảm xúc gần gũi, thân thương lắm. Em có đến An Giang một lần. Em cũng nhớ. Cám ơn nhà thơ.
Trả lờiXóa