THU KỶ NIỆM - Thơ Trần Trọng Vũ
Thu đang về mà em lại ra đi
Hồn run rẩy nghe lá vàng lịm chết
Thôi thì vậy, từ nay đành hết
Hết yêu thương, hết mộng những buổi chiều!
Lá vàng bay, bay hết nỗi niềm yêu
Nghe đắng đót những tháng ngày mong nhớ
Nghe trĩu nặng đến trong từng hơi thở
Khi nhớ về bao khoảnh khắc đam mê
Ta cùng em hãy gọi nắng quay về
Để sưởi ấm, để xua tan hối tiếc
Giọt nước mắt nếu không còn tinh khiết
Thì xin đừng gợi lại... những thu qua!
Trần Trọng Vũ

0 nhận xét:
Đăng nhận xét