Ta gom tiếng ve rải cho đầy tuổi nhớ
Nào những hè qua chưa mấy dạo say hèLòng bỡ ngỡ như hồi vừa rộ phượng
Em áo dài hiu hút mấy trời sương
Ừ thì dại, lỡ mấy lần ấp ứ
Một tiếng yêu, cà lăm mãi đến giờ...
Người rũ áo, xác hè tung gió bụi
Dặm đường ta bạt mạng giọng ve sầu
Chỉ nhận ra mình sau mỗi cơn giông
Khi câu thơ ướt cùng những chiều mưa chợt đi chợt đến
Khi cái nắng đã quay đầu nức nở
Em về đâu phía cuối một ngày hè
Cứ dắt tay mình chạy cho kịp thời gian
Cho kịp áo cơm không phân chia mấy mùa, mưa - nắng
Rồi mỗi độ xác ve cháy lòng từ đáy mắt
Lại nghe hè đồng vọng một niềm riêng...
Tam Kỳ, 05/ 04/ 2011
Nguyễn Thành Giang

0 nhận xét:
Đăng nhận xét