DIỄM - Thơ Nguyễn Văn Ân
Lệ rơi, rơi xuống trần gian
Nghe từ sâu thẳm miên man nỗi buồn
Diễm ơi! Nước mắt em buông
Ai lau ráo lệ mà thương tuổi tình?
Sao em không nói lặng thinh?
Khơi dòng nước mắt cho tình lãng quên
Bàn chân rớt nhẹ bên thềm
Trút bao dĩ vãng về miền áo bay.
Bây giờ trời đất đã say
Đời người như một bóng mây ru hời
Ôm bao nhung nhớ trong đời
Dặm mòn tuổi mộng chơi vơi mộng đầu
Bây giờ Diễm ở nơi đâu?
Có nghe lá rụng nỗi sầu đeo mang
Nghe chân ngày tháng đi hoang
Thời gian rụng cánh chiều tàn, tàn phai.
Nguyễn Văn Ân (Bình Dương)

bây giờ Diễm ở nơi đâu ? có nghe lá rụng nỗi sầu đeo mang....buồn da diết.
Trả lờiXóaCảm ơn bạn Nguyễn Trí Tài
XóaBây giờ Diễm,vụt cánh bay mất rồi!
Chỉ còn chiếc bóng lẻ loi
Nên buồn da diết một thời,buồn đau
Nguyễn Văn Ân(Bình Dương)