LỜI TỎ TÌNH TUỔI MƯỜI TÁM - Thơ Hàn Phong Vũ



Ngày ấy tuổi tôi tròn mười tám
Trái tim vô tư chưa biết nhớ bao giờ
Hồn bình yên như hồ nước mùa thu
Không gợn sóng chưa in hình thiếu nữ

Rồi một hôm tan trường về lối cũ
Thật tình cờ chạm ánh mắt hoa khôi
Em – làng bên học cùng trường khác lớp
Muốn làm quen mà không dám ngỏ lời

Rồi từ đó chiều về tôi đứng đợi
Dáng ngọc ngà trong tà áo trắng bay
Vừa sánh vai em thẹn thùng bối rối
“Anh kì ghê sao theo lối em hoài”

“Nhà của em nằm xa tít thôn Tây
Anh thôn Đông cớ gì đòi chung bước
Em sợ lắm nếu mẹ cha bắt được
Sẽ đánh đòn em đấy biết không anh?”

Đêm trở về ngồi nhung nhớ thâu canh
Lòng bâng khuâng thương dáng em gầy nhỏ
Hồn xuyến xao nhớ bờ môi mọng đỏ
Tim bồi hồi vương luyến nụ cười duyên

Mùa hạ cuối đến gần dạ rối ren
Nhớ thương em muộn phiền bao đêm thức
Trằn trọc nằm lòng cồn cào bứt dứt
Nghĩ suy hoài mình nên nhớ hay quên?

Lỡ yêu rồi tôi liều quyết một phen
Viết thư lòng gửi trao em chiều ấy
Lời tỏ tình đầu tiên tôi ghi đầy trang giấy
Chỉ vẹn ba từ đỏ thắm “ANH YÊU EM!”… 

Hàn Phong Vũ (TP. HCM)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét