Sao lúc nào mưa cũng buồn
Mình ngồi lặng lẽ đếm từng giọt sầu nhung nhớ
Sao lúc nào cũng thấy lòng cô đơn như thế
Về những điều rất xa xôi
Ai sống trên đời cũng hơn một lần cảm thấy đơn côi
Như bàn chân bước mà ngập ngừng dừng lại
Như nỗi đau mà sóng gió cuộc đời bắt ta nếm trải
Như làn môi êm trong buổi hẹn hò
Có những ngày mình muốn quẳng hết âu lo
Bảo mẹ ơi con phải đi xa một chuyến
Tìm điều biết rằng không bao giờ là miên viễn
Vậy mà cứ cố hoài công
Ngày mai mình lại muốn về bên phố để đứng cạnh dòng sông
Sông như người tình lúc cô đơn hay vuốt ve bờ tóc
Sông vỗ về những ngày buồn mà không thể khóc
Sông bảo đời người ai cũng sẽ trôi xuôi
Có chuyến tàu nào chở ta đi đến bến bờ vui
Qua bao nhiêu thác ghềnh nước lại đổ về biển cả
Dù đã đi qua bao nhiêu bờ bến lạ
Thuyền vẫn nhớ về nơi neo đậu ngày xưa Trương Công Tưởng (Bình Định)

bài thơ hay, đầy tự sự.
Trả lờiXóaCảm ơn anh đã đọc bài viết. Chúc anh vui, sức khỏe !
XóaDù đã đi qua bao nhiêu bờ bến lạ
Trả lờiXóaThuyền vẫn nhớ về nơi neo đậu ngày xưa
____
Không thể khác...
Cảm ơn thi sĩ Kim Giang đã ghé thăm ạ. Chúc anh luôn sáng tạo dồi dào !
Xóa