NGƯỜI ĐÂU BIẾT - Thơ Kim Ngoan



Người đâu biết lòng tôi luôn khắc khoải
Mỗi khi về ngang trường cũ rêu phong
Kỷ niệm xưa như chợt bừng tỉnh giấc
Sóng trào dâng cuồn cuộn ở trong lòng

Người đâu biết tình  ngây thơ ngày ấy
Tôi nâng niu, gìn giữ giữa tim mình
Giờ ra chơi dưới hàng tràm êm ả
Mắt ai nhìn chan chứa cả trời thơ

Người đâu biết tôi vô cùng khờ khạo
Sợ tình yêu làm vỡ trái tim mình
Nên trốn chạy tình người trao tha thiết
Vờ lạnh lùng để người mãi hờn tôi

Người đâu biết nên giờ xa xôi quá
Nẻo đường đời chia hai lối chơi vơi
Ôm nỗi hận, người đi về phía trước
Khép lòng mình, tôi cúi bước đơn côi

Người đâu biết tôi bây giờ đang sống
Mà con tim hoá đá tự lâu rồi
Chỉ khi về ngang qua trường xưa cũ
Máu trong tim sao bỗng lại rộn ràng.

Người cứ trách, cứ hờn tôi đi nhé!
Tôi cam tâm làm một kẻ tội đồ
Lòng vui sướng vì người còn hờn trách
Là trong tim chưa xoá bóng hình tôi.

K.N (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Lòng vui sướng vì người còn hờn trách
    Là trong tim chưa xóa bóng hình tôi.
    (Kim Ngoan)
    Biết khó quên
    sao còn nắn nót
    gửi bài thơ
    Gió thả qua thềm.
    Chúc mừng Kim Ngoan với bài thơ có tứ lạ! Chúc KN vui nhé!Hoàihuyềnthanh

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn cô đã chia sẻ. Tình yêu luôn là một phạm trù rất mâu thuẩn phải không cô? Chúc cô luôn vui và có nhiều sáng tác mới nhen!

    Trả lờiXóa