Giữa trời
thả cánh diều bay
Gặp thời no gió
buông tay thì còn
Giật căng
dây đứt, diều tuôn
Một đi, đi mất…
Để buồn đôi tay!
Giật diều giật đứt chân mây
Thả diều nương nhẹ, chốn này lượn chao…
Dây trong tay
Diều trên cao
Trời trong gió nhẹ,
liệng nhào tầng không
Thu dây,
ôm nhẹ vào lòng
Ta đây, diều đó
thả vòng tháng năm!
13 / 4 / 2011
L.T (An Giang)
13 / 4 / 2011
L.T (An Giang)

Hình ảnh trong thơ rất sống động. Bài thơ dễ thương ghê.💚
Trả lờiXóaHi... Cảm ơn anh!
XóaLời khen dễ thương ghê!
Đã cảm nhau thì yêu, đã yêu nhau thì đám cưới đã vợ chồng thì phải tôn trọng, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau; đấy là triết lý muôn thuở của vợ - chông; nhưng đừng như diều đã thả, nếu biết giữ lấy giây tạo thăng bằng thì cánh diều bay lượn đẹp biết bao! Nhưng thả cao quá, gió nhiều dây không chịu nổi sức căng thì dây sẽ đứt!!!... Bài thơ sâu sắc quá, một bài học thả diều để nói lên tình yêu bất diệt. Tuyệt vời.
Trả lờiXóaTrúc chào anh Trường Thắng!
XóaXin lỗi anh, mấy hôm nay không lên máy. Trúc rất vui vì anh gần như đã "tri âm" với tác giả!
Chúc anh luôn hạnh phúc!