Một đêm nằm ngủ dưới trăng
sáng ra thấy lá bỗng xanh rỡ ràng
không gian như chạm tiếng đàn
vỡ thành trăm mảnh nắng vàng phù hoa
tưởng em về trắng đêm qua
tiếng chim động giữa lòng ta, lòng người
mùa xanh vô tận đất trời
em đi từ buổi sân ngoài vắng anh
qua rào ngắt một chồi xanh
thấy trong lá biếc lung linh miệng cười
trái na đã chín lâu rồi
sao em không hái để mời người xa?
anh về ngồi giữa vườn ta
nhớ em đôi mắt hạt na đen tuyền
cầm tay ngọn cỏ hồn nhiên
lòng thương biết chẳng thắm duyên trong đời
mùa xanh vô tận đâu rồi?
sáng nay thức giấc thấy trời lạnh se
áo vàng vừa cuối lũy tre
nắng vàng...chỉ nắng vàng hoa...nắng vàng
Phạm Văn Phương
***
Bài cùng tác giả P.V.P
0 nhận xét:
Đăng nhận xét