THƠ ĐẶNG TẤN TỚI



 

TÌNH CÁT BỤI

Một ít tơ xanh rụng tóc hồ
Nơi đâu là nghĩa trắng hư vô
Bao nhiêu gương thắm đằm gương nước
Soi đến không cùng đất bạc thô

Mỗi ngày tôi vẫn đến bên chân
Thả chẳng xa và nắm chẳng gần
Đôi mảnh thơ hồng hương đắm đuối
Ơi tình cát bụi mãi còn ngân



MẦU XỨ SỞ

Tôi còn lại bên bờ non biển thẳm
Đợi bao lần xa mất giữa trăm năm
Sầu hoang loạn xứ sở nào bước gặp
Mạch thơ mầu cổ lục mắt đăm đăm

Người từ buổi lên đường mang lửa đốt
Gió sương mùa thao thức mầu long lanh
Sông reo sóng trường sa hồn phiêu hốt
Dội điêu tàn biền biệt xuống xuân xanh

Tôi nay đứng trên đường thương thế kỷ
Ngả mười lăm mười bảy đã qua nhanh
Lời mời gọi vô cùng cơn lâm lụy
Ánh hoa đời ngời rạng suối tình anh



CÁT BỤI THƠ


Đây xương máu còn xanh sông núi
Nọ linh hồn vẫn suối tình mơ
Bao nhiêu bước mất, chân chờ
Gặp hoài trong cát bụi thơ tuôn trào


TRƯỚC ĐÈN KHUYA

Việc vặt trong ngày vừa tạm yên
Khuya chong đèn nhỏ sáng trời riêng
Còn nuôi một điểm hồng trang trắng
Bút mực về xa, nồng lửa thiêng

( trong “ Lửa và Hoa - Bên Bờ Năm Tháng Hai Ngàn “ )


ĐẶNG TẤN TỚI













Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. CHÀO HỮU DUYÊN
    TRANG BLOG RẤT PHONG PHÚ VÀ ĐA DẠNG. XIN CHÚC MỪNG TRANG WEB MỚI NHÉ.
    CỨ VẬY MÀ TIẾN VÀ TIẾN KHÔNG NGỪNG

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Sáu Nẫu nhiều. Rất mong sự góp ý của bạn để trang viết ngày càng đa dạng hơn.Mến!

    Trả lờiXóa