Cõi yêu người
em không có
đôi bàn tay mềm mại
để viết nên câu
trau chuốt
rung tình
em không có
đôi mắt đầy luyến ái
để nhìn anh
cho tan rã…
điêu linh
thơ em viết là ngôn từ rời rạc
rất tầm thường như con dế con giun
nhưng anh ơi!
khi yêu,
trái tim biết hát
hát bằng lời từ sâu thẳm
vô cùng.
Em vẫn cần anh
em vẫn thế, vẫn hoài cơn mộng mị
dệt mây trời vá víu những long đong
như cánh vạc tìm giữa mênh mông
được gì không hay ngút ngàn biển nhớ..
đêm vắng khuya gió lùa từng nhịp thở
người thương ơi anh có nhớ có mong
ngoài trời mưa giọt lăn đều trăn trở
em nơi này ướt cả gối chăn..
ở nơi anh trời trong xanh hay nắng
nắng có vàng , mây trắng có gợn bay?
nơi em ở dường thu về thầm lặng
tháng tám đầy sương rơi sáng nay.
vẫn cần anh, vẫn cần một vòng tay
lúc trời lạnh, anh là người ủ ấm
anh giờ này ở nơi xa lắm
có hay chăng em thương nhớ rã rời
Anh có về Qui Nhơn
anh có về Qui Nhơn chiều nay ?
trên con đường nhỏ nhỏ
mùi hương của nắng và gió …
níu chân anh!
về nghe anh, nắng vẫn chờ
gió e thẹn khẽ thổi bờ nhung nhớ
phố cần anh trong từng nhịp thở
về nghe anh!
để em không còn mong manh
và chông chênh mỗi lần dạo phố
khi rì rầm sóng vỗ
lãng đãng tìm một hình bóng ngây ngô
RÊU
Cùng tác giả
Tình yêu và nỗi nhớ trong thơ Rêu thật thiết tha, đằm thắm và nồng cháy...Xin cảm ơn tác giả. Chúc sức khoẻ!
Trả lờiXóaCon gái Bình Định sao viết thơ tình hay thế!
Trả lờiXóarêu chân thành cám ơn 2 anh đã nương cái nhìn cho thơ rêu, rêu không dám nhận và cũng chưa thấy mình hay đâu ạ, rêu viết trước tiên như là nhật ký cho riêng mình và chỉ để cho riêng mình mình đọc, những bài thơ còn vụn lắm ...
Trả lờiXóa