Núp ở đâu mà tiếng nghe rõ thế
Tắc kè kêu khắc khoải đêm đêm
Ta khó ngủ nên thường nghe tiếng
Nên nhủ lòng ta thành bạn thân quen.
Xa núi rừng bạn lạc về thành phố
Nhà cao tầng tiếng dội cứ âm âm
Ta nhà quê nên giọng quê lớ ngớ
Tức tưởi cười thả khúc mộng ngày xuân.
Ta và bạn ngu ngơ ru giọng cũ
Bụi phong trần chưa lấm nét phong sương
Chờ đêm xuống giam mình trong tổ kín
Mà tiếng kêu thăm thẳm vọng miên trường.
Đêm về che mặt ta ngày gối mỏi
Mộng kỳ hồ lang bạt nặng con tim
Chưa thoát khỏi cuộc đời ta đói khát
Nên loay hoay trong những cuộc trốn tìm.
Thôi nhặt chút xưa còn sót lại
Bạn và ta hâm nóng nỗi niềm riêng
Chắc ngày mai trên chiếc bè hư ảo
Chuyện hơn thua cũng thành mộng trăm năm
Ngô Văn Cư
Một bài thơ đầy nỗi niềm trăn trở. Minh Nguyệt rất thích hai khổ thơ cuối. Cguc1 anh Cư và anh Duyên luôn vui.
Trả lờiXóaChào Minh Nguyệt,
Trả lờiXóaCư là bạn hồi cùng học sư phạm với mình của những năm 76-78. Ngày ấy cho đến bây giờ, Cư vẫn lãng đãng với những câu thơ tình. Nay lại có thêm cái tạng này...Chúc Minh Nguyệt sức khỏe!