THƠ TRẦN DZẠ LỮ



          
                                    KHI EM VỀ XỨ NẪU

                                Em về mỏng mảnh như sương
                          Len vào hồn  một đêm thương nhớ đầy…
                                Em về xứ Nẫu mưa bay
                      Chắc quên  luôn một dấu giày phong sương ?
                                Giang hồ thèm một mùi hương
                          Tàn khuya đất Trích, cứ tương tư người…
                                Bay vòng khói thuốc chơi vơi
                                Em về xứ Nẫu nón cời còn nghiêng ?
                                Đợi em đêm tiếp đêm liền
                                Tình ơi, trăng có qua miền yêu không ?

                                    Trần Dzạ Lữ
                                    ( SàiGòn, 30 tháng 8 năm 2011)

            XIN LỖI NGƯỜI XƯA



                                    Bốn mươi năm cất giữ một mối tình

                                    Rất ngờ ngợ em vẫn chờ vẫn đợi

                                    Ngọn thu phong của ngày nào thổi tới

                                    Anh lật lìa ra khỏi bến uyên ương…



                              Bao nhiêu năm cứ dong ruổi trên đường

                                    Đâu có biết lòng em cời chung thủy?

                                    Em thả tóc bồng bềnh rồi cứ nghĩ

                               Cột tình anh rất đắm đuối yêu thương !



                                    Đâu có biết em không đi lấy chồng

                                    Ở xứ trúc đếm thời gian qua vội

                                    Câu thơ cũ em đọc hoài đến nỗi

                     Bên láng giềng thấm thía giọng thương mong…


                                    Chỉ đến khi anh như hổ tìm rừng
                                    Bướm chợt yêu hoa một ngày rất nhớ
                                    Sự thật phơi bày nên anh luớ quớ
                                    Nhận ra mình sao quá đổi vô tâm !

                           Bốn mươi năm giáp múi một tấm lòng
                                    Anh sửng sờ khi biết mình có lỗi
                                    Nhận tin em , chợt lòng đau như cắt
                                    Nơi phía tình anh đứng lại ăn năn…

                                    Trần Dzạ Lữ
                                    ( SàiGòn cuối tháng 9 năm 2011)

Cùng tác giả T.D.L
Bờ vai
Khi em về xứ Nẫu
Anh sẽ đưa em về
Lời trần tình tháng giêng
                                   
                                    


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

4 nhận xét:

  1. "Em về mỏng mảnh như sương
    Len vào hồn một đêm thương nhớ đầy…"


    tứ thơ hay quá anh ơi! còn gì hay bằng..

    rêu đọc đi đọc lại cả bài và nhất là 2 câu trên để hiểu thêm tâm tình của tác giả.

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Rêu đã có cảm nhận thơ anh rất tinh tế.Đó là niềm vui của người sáng tác.Chúc vui

    Trả lờiXóa
  3. NHỮNG VẦN THƠ LÃNG MẠN, ĐẸP VÀ TÀI HOA CỦA NGƯỜI THI SĨ. CHÚC ANH LUÔN VUI, KHỎE VÀ SÁNG TÁC NHIỀU BÀI THƠ HAY.

    Trả lờiXóa
  4. Cảm ơn Lê Thành rất nhiều về nhận xét trên.Chúc vui

    Trả lờiXóa