THƠ TRẦN DZẠ LỮ


                                    ANH SẼ ĐƯA EM VỀ

                                    Gửi RẤT HUẾ

                     Rồi anh sẽ đưa em về Phò Trạch
                     Găm một đời yêu dấu ở trong tim
                    Chợ huyện mừng vì không còn ngăn cách
                    Người bên ni bên nớ thuở yên bình !

                     Và mình sẽ có một khoảng trời riêng
                     Để khai sinh một thiên đàng mơ ước
                     Như đôi chim chực chao về phía trước
                     Ta liền cành liền cánh phải không em?

                     Giây phút nào rồi anh cũng không quên
                     Em thủy chung mặc áo màu tím Huế
                     Rất tím Huế cả lời người thỏ thẻ
                     Chiều ngoại thành không nửa bước rời em…

                      Mỉnh tựa vào nhau để nhìn sao đêm
                      Anh sẽ chỉ một ngôi sao sáng nhất
                      Sáng rạng rỡ mà tấm lòng chân thật
                      Ngôi sao này chính là bóng hình em!

                       Đâu hôn phối  vậy mà bạn  thân quen
                       Cứ gọi mình là đôi sam quấn quýt
                       Cuộc hành trình sẽ tuyệt vời đoạn kết
                       Không cau trầu cũng đỏ nụ nhân duyên…

                       Anh  đưa em về một cõi vô biên
                       Nơi Huế thương  tím màu hoa Phò Trạch
                       Lý qua cầu mềm lòng câu em hát
                       Và thơ tình anh mọc cánh bay lên…

                                     Trần Dzạ Lữ
                                    ( SàiGòn tháng 3 năm 2011)

Cùng tác giả T.D.L
Bờ vai
Khi em về xứ Nẫu
Anh sẽ đưa em về
Lời trần tình tháng giêng

                                   
                         
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Hay lắm nhà thơ Trần Dzạ Lữ ơi !
    Anh Đưa Em Về với những kỷ niệm nơi địa danh Phò Trạch...
    Câu thơ có hồn "Và thơ tình anh mọc cánh bay lên…" -động từ "mọc" dùng thật đắt! Câu thơ kết bỗng thấy hồn người thi sĩ chợt thăng hoa bay bổng ngập tràn cả không gian...
    Vâng! Anh Đưa Em Về để "Mình tựa vào nhau để nhìn sao đêm" "Và thơ tình anh mọc cánh bay lên…..."

    chúc anh viết khỏe và viết hay nhé.

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Rêu nhiều lắm.Em nhận xét thật tinh tế.Vui
    nghe Rêu

    Trả lờiXóa