MỘT THOÁNG NHA TRANG Nỗi niềm thương nhớ Nha Trang Thùy dương cát trắng trăng vàng đong đưa Có người con gái ngày xưa Lấy chồng Cầu Bống mấy mùa trăng lên Buồn sao ta chẳng còn em Đường về Bình Định say mèm tương tư Sóng xô nhịp phách lời ru Hai mươi năm lẻ... rằng ừ chưa quên! Lặng thầm lá rụng ngoài hiên Giật mình thức dậy qua miền chiêm bao Dẫu từng muôn lối khát khao Gừng cay muối mặn... ngọt ngào vẫn hơn Câu thơ trôi lạc sông buồn Mong manh một cõi vô thường yêu nhau Bây giờ tóc đã đổi màu Nha Trang một thoáng cũng âu vơi đầy! VỀ QUÊ | |
Ra giêng biêng biếc ngút dòng Hồn nhiên cây lúa xanh trong mắt cười Về quê nghe tiếng à ơi Nao nao nhớ mẹ chiếc nôi thành người Câu thơ trôi giữa biển đời Bâng khuâng nỗi nhớ bồi hồi nỗi mong Tôi đem tình đất mà hong Đồng quê có mẹ dòng sông có nguồn! KHOẢNG LẶNG Trong phòng mổ những giây nín thở Ở ngoài kia những phút mong chờ Đường dao mổ giữa bờ sống chết Khoảng lặng nào để bớt bơ vơ! Nguyễn Minh Quang | |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
.jpg)
Cảm ơn Anh Hữu Duyên đã đăng những bài thơ ! Chúc Trang web ngày càng phát triển !
Trả lờiXóa