Tác giả Lê Ân (Ảnh: Trần Hoa Khá)
BỜ TRĂNG
...Đợi trăng, em đứng sân đình.
Ta theo lũ nhỏ trộm kinh vườn chùa.
Bây giờ nằm vọng trăng xưa.
Trái vô ưu rụng vườn chùa đợi ai !
Mắt em trú mộng phương trời... còn mơ ?
Hồn ta đắng giọt cuồng thơ.
Biết em còn đợi trăng về nữa không ?
Ta theo lũ nhỏ ra sông
Với tay bắt bóng trăng bồng bềnh trôi.
Chưa tận cơn mê
Rượu quê ngâm ngọn nắng hè
Tôi say chưa tận cơn mê làm người
Tỉnh ra
Trước mặt là khơi;
Sau lưng là núi;
Giữa trời là trăng!
Chiếc lá
Kính dâng hương hồn Ba
Chiếc lá rụng cuối mùa
Thẫm sắc vàng nhẫn nhục.
Một đời người trôi xa
Chút xanh thầm day dứt!
Lá rụng về cội người.
Mùi trăng thơm ngơ ngác...
Giao mùa
Trên tay một sợi khói chiều;
Thả vào trống vắng cánh diều giấy rơm.
Trên tay ánh mắt hoàng hôn...
Hột tình tróc yếm...
Nguồn cơn giao mùa.
Lê Ân
.jpg)
Giọng thơ Lê Ân lạ và sâu lắng.Khi đọc ngẫm,nghĩ...nó gần gũi cuộc đời của vùng quê gốc rạ,lén nỗi buồn sâu ẩn..."...chút xanh thầm day dứt..." cứ trôi đi.
Trả lờiXóaNhưng bài thơ ngắn nhưng gợi cảm xúc mênh mông! Hoa Khá chụp ảnh tác giả rất nghệ thuật!
Trả lờiXóaĐọc lần hai càng thấy hay hơn ! Rất thích những bài thơ này!
Trả lờiXóaCùng 2 em Nguyễn Thị Mây & Trần Thuận
Trả lờiXóaPhải nói Lê Ân là người đa tài, vẽ đẹp, tạc tượng giỏi, thơ thì quyến rủ, ngọt ngào và cũng lắm trở trăn của một tâm hồn lãng đãng với cuộc đời này!
Thay mặt tác giả, chúc 2 em sức khỏe, vui!