THƠ VÕ NGỌC THỌ


 Nhà thơ Võ Ngọc Thọ 
(Ảnh Trần Hoa Khá)


HOA BẰNG LĂNG
 
Quy Nhơn mùa này nở tím bằng lăng
Màu hoa yêu thương, hẹn hò, nhung nhớ
Trên phố nhìn hoa tôi cứ ngỡ
Em hóa thân vào những đóa bằng lăng.

TÌNH YÊU CỦA NÚI
Mỗi con người là một vũ trụ
một ngọn núi của riêng mình
Có một lần tôi đến với em
tôi yêu ngọn núi của em
nhưng đành đứng nhìn chiêm ngưỡng
Tôi đi vòng quanh chân núi
rồi trèo lên đỉnh
nhưng đôi mắt em sâu hút bên trong
tôi không thể khoan núi để gặp ánh mắt
Đến một ngày tôi thiếp đi vì mệt lã
ngọn núi em tan chảy thành biển cả
sóng ru tôi khúc hát mặn nồng
Tôi ra đi làm cuộc hành trình
bắt đầu từ núi và ra tới biển
dòng đời cuốn tôi em cuồn cuộn
dòng thơ êm đềm chảy miên man
Nửa vầng trăng thao thiết phía đại ngàn
đang làm chứng cho tình yêu của núi.

YÊN TĨNH

Em ví mình như mặt hồ
chỉ gợn sóng khi gió thoảng qua
và lại trở về trạng thái ban đầu
yên tĩnh

Tôi  xin làm chiếc lá vàng
lượn theo gợn sóng
tìm về yên tĩnh cùng em...





ĐÔI MẮT BUỒN
 
Tóc anh đã ngã màu sương núi
Mắt em buồn ghi dấu chân chim
Chiều trên ga vắng mình không nói
Từng giọt chiều rơi nắng sắp tàn

Tóc anh bàng bạc màu sương núi
Mắt em thăm thẳm ánh trăng ngàn
Ta nợ nhau một điều chưa nói
Đành tìm hư ảnh giữa trang thơ...

V.N.T

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét