Nhà thơ Đào Viết Bửu
Phải giữ chi lâu của đời nước mắt
Mạch tình yêu hóa dâu bể cuộc người
Ta về núi chơi trăng non khờ khạo
Hát nghêu vui cỏ thức ngẩn ngơ mềm
.
Thằng trần gian kia ơi!
Quên mình ôm cái gốc
Lẩm nhẩm khúc say mòn tháng cạn ngày
Huyền thoại mây chiều gióng lên tiếng khách
Vọng vào không trầm mặc đá tầng tầng
.
Tôi tựa đá cần lao cầm nóng lạnh
Đá trả lại tôi tiếng thét vỡ xăm hồn
Con chó điếc sủa làng nhàng mà như đọc
Nó và tôi cơn khát cháy lòng
Đ.V.B
Những câu thơ dữ dội, cháy lòng!
Trả lờiXóa