VỚI RỪNG THU
ta đã vô rừng coi lá rụng
nhiều khi lá vướng nỗi ai hoài
vì ta cũng vướng mùa thu cũ
không thể rơi vì chưa thể rơi
xứ sở người ta êm ả quá
ta cùng bước nhẹ với nai con
ngó nhau, bỗng nhớ em đôi mắt
một thuở vì ta mà mắt buồn
ngồi giữa rừng nghe màu lá úa
cành đời ta sót chút hoa thơm
mà em xa quá không thể hái
không thể làm ta bớt nhớ thương…
Ở MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG, ĐỜI
gặp em từ xế trưa
cùng nhau đi tới tối
chỉ có một đoạn đường
mà ta theo không nổi
chỉ có một đoạn đời
mà sao ta không thể
được cùng em cạn lời?
đã qua suốt mùa thu
và mùa đông sắp hết
những thứ trên tay còn
mới đây mà lại mất
CÂU THƠ CUỐI CÙNG
em, câu hậu hiện đại
lạc trong rừng cổ thi
gặp ta, thằng dại chữ
lỡ trao đời tình si
đọc em, không hiểu được
xóa em thì đau lòng
ta bốn mùa khóc ngất
em bất ngờ hư không
lẽ nào câu thơ mất
là câu thơ cuối cùng?
Hoàng Lộc
.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét