Nhà thơ Trần Mai Hường Và... Chẳng có giọt mưa nào rơi từ phía em đâu Chỉ có nắng cứ vàng ươm rực rỡ Gió nữa... gió mang lời của lửa Mây di cư hỏa hoạn em. Và... Mặt trời không thất hứa Nỗi đau đuổi bắt nhau Giữa một cuộc đời rất thực Mặt trời đang hăm hở trên con đường hoan lạc Quên hoàng hôn tức tưởi dõi theo mình Người đàn bà kiên nhẫn bới tìm những vật báu đánh rơi Bên cạnh người đàn ông ngoảnh mặt Giông tố lắm mà sông kia phải lặng Tự vặn mình vắt kiệt phù sa Người đàn bà vung nét cọ vào cuối nắng Vẽ đắng cay mong ủ nóng cỏ chiều Vẽ ngày đằm rêu Vẽ đêm cất lửa... Vẫn tin Sau hoàng hôn mặt trời không thất hứa. Thoáng Trịnh Có một sớm nào theo gió lang thang Nắng trôi nho nhỏ mây rơi dịu dàng Thấy vàng mai lẻ biết ngầm xuân sang Bỗng nhiên mình lại gặp mình trong veo Ly cafe nhớ chạm môi vào chiều Tiếng chuông khản giọng hỏi mình còn yêu Mịn màng nhạc Trịnh cạn ngày tỉ tê Tình ngỡ đã xa tình bỗng lại về Lại nghe luống cuống vỡ òa đam mê. Lục bát trả người Trả anh câu lục bát xanh Bao phân vân đốt giữa thành quách tro Lần lữa chi níu dại khờ Đêm suông khép mắt giấc mơ lẻ mình Một ta trống giữa bình minh Một ta bỗng bất thình lình gọi tên Trả người đốm lửa vừa nhen Ta về chăm chút lại miền xanh rêu Bình yên treo mỏng lưng diều Đa đoan vấp phải niềm kiêu hãnh. Và... Ngày anh đến Kiêu hãnh đòi đảo chính Hóa thạch bỗng nảy mầm Dại - khôn đùa thỏa hiệp Ta lạc mình - phân thân... Đa mang này tên anh Thế là xa Gió lạc giọng hỏi những điều cắc cớ Nắng vô tâm thả muôn ngàn lát vỡ Nỗi buồn dài như sông Có những lúc em không hiểu nổi mình Không hiểu tại sao hôm nay đất trời bất thường đến vậy Và hình như có gì trỗi dậy Nảy xanh mầm tương tư Em đã đằm mình vào đám lục bình biếc tươi kia Giấu run rẩy suốt một chiều nắng mỏng Anh làm sông cuộn khát khao thành sóng Vây bủa lục bình em Có một bài thơ bất chợt ghé trong đêm Đêm rộng lắm Thơ giấu lòng bối rối Em xô lệch giữa điệp trùng dấu hỏi Đa mang này tên anh. Trần Mai Hường |
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
.jpg)
Cứ cho thơ tình TMH lên trang ngày chủ nhật để bạn đọc thiết tha yêu nghen anh NHD
Trả lờiXóaChào nhà thơ Nguyễn Thị Phụng,
Trả lờiXóaTrang chủ HQN là người yêu mến thơ tình nên sẽ rất vui khi đón nhận những bài thơ tình rất là lãng mạn của các thân hữu, nhằm góp phần giúp cho HQN mềm mại hơn, nhất là chuyên mục Trang Thơ Chủ Nhật.
Mình nhớ câu thơ của nhà thơ Nguyễn An Đình đọc tại nhà anh Trình Ngọc Chương cách đây gần 30 năm: Đã lâu lắm rồi sao em không nhắc anh hôn lên má em? Do mình yêu thích nên nhớ vậy!
Ờ mà chị Phụng ơi, sao lâu lắm rồi không gửi cho HQN nhưng bài thơ "ruột" về tình yêu nhỉ? HD rất mong đấy! Thân mến!
Vẫn tin
Trả lờiXóaSau hoàng hôn mặt trời không thất hứa.
****
Nhất trí với chị phụng! Cứ treo TMH lên trang thơ chủ nhật cho "bỏ ghét"!