Một buổi hoàng hôn trước Gò Lăng
Nắng chiều chưa kịp tắt bên thềm
Vương Triều ngày ấy còn đâu nữa
Lăng miếu, đền đài cũng nát tan
Vụn vỡ chồng lên những nỗi đau
Gò Lăng - Phú Lạc mãi ngàn sau
Xót thương cho kiếp người ngắn ngủi
Sự nghiệp hào hùng chỉ mấy năm
Còn - mất, hơn - thua được những gì
Ngọn gió vô thường cứ mãi đi
Sông Côn lặng lẽ bên đời chảy
Người chưa trọn kiếp, huống chi Lăng!
Tây Sơn – Quy Nhơn, tháng 4/2012
T.K.Đ
(*) Gò lăng ở Phú Lạc là quê mẹ của ba anh em nhà Tây Sơn, được Chính phủ công nhận là Di tích Lịch sử năm 1988.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét