Mù u một thuở trong tôi,
Lung linh chút nắng xa rồi tuổi thơ.
Lũy tre nghiêng bóng mãi chờ,
Bên dòng sông mẹ lững lờ đóa hoa.
Quê hương vọng mãi thiết tha,
Hoa mù u trắng mượt mà tinh khôi.
Tuổi thơ đuổi bướm trên đồi,
Lưng trâu vắt vẻo chiều trôi sáo diều.
Đóa hoa ngày ấy tôi yêu,
Cài lên mái tóc mỹ miều em thơ.
Cô dâu cái tuổi dại khờ,
Xe trâu đưa rước bến bờ sông quê.
Trăng non nửa mảnh hẹn thề,
Bến sông in dấu... bờ đê chứng lòng.
Trao nhau nhẫn cỏ ước mong,
Thơm hương lúa mạ trên đồng chiều rơi...
Mù u hoa ấy... người ơi!
Tinh khôi kỷ niệm xa rời dấu yêu.
Lũy tre bến nước dập dìu,
Còn vương vọng mãi mỹ miều đóa hoa.
N.Đ.H

0 nhận xét:
Đăng nhận xét