Em từ hồn đá bước ra
xiêm y màu trắng
nhạt nhòa gió sương
đã say mấy thuở miên trường
giấc mơ lạc cõi
Chiêm Vương phai màu
rêu phong đá núi còn đau
ngàn năm đau đáu
bể dâu nỗi niềm
lên non xanh
mấy bậc thềm
gót Huyền tính mấy ngàn đêm hận tình
đi về đâu
cõi nhân sinh
người đời nay vẫn nhớ hình bóng xưa
không là gió
không là mưa
mà lòng nổi sóng bốn mùa bão giông
em là hồn đá rêu phong
ngàn năm ẩn khuất
lắng trong điêu tàn.
P.X
(*) Trong Tạp chí Văn nghệ Bình Dương số 12/2012

0 nhận xét:
Đăng nhận xét