“Lại một tờ lịch rơi, lại một giấc mơ bay qua mái nhà", Thu lẩm nhẩm một câu trong bài hát “Nếp Ngày” của Giáng Son. Cô nhếch mép cười khi đọc mẫu tin trên một tờ báo điện tử về một cô nàng cởi phăng quần áo giữa đại lộ để dằn mặt người yêu. Thu thấy đau đầu, cô tắt máy tính, ngó vào điện thoại đọc tin nhắn của Lâm: “Chủ nhật em có làm gì không? Anh chở em ra ngoại ô nhé!” . Định sẽ nói gì đó với Lâm, lại thôi. Có những khi chẳng tìm được ngôn từ thích hợp cho những điều muốn nói, im lặng là tốt hơn khi những gì nói ra sẽ chỉ là thứ ngôn từ hoa mỹ ngụy biện.
Thu khóa cửa, nhấn ga ra ngoài đường. Xe cô lướt nhanh qua các con phố, chẳng phải cô đang cố hòa mình vào cái nhịp tất bật của dòng người đang di chuyển mà cô đang cố để những suy nghĩ trong đầu cô về Hùng, không thể ồ ạt đổ xuống. Ít nhất vì tập trung lách người qua cái ồn ào, vội vã của phố, cô sẽ không phải suy nghĩ nhiều.
****
Thu đã đi qua tuổi hai mươi sáu của mình. Bốn năm cô yêu Hùng, bốn năm cô dấn thân vào mối tình tội lỗi không thể thoát ra. Thu như con thiêu thân lao mãi vào ánh sáng rồi gục chết trước khi bình minh thức giấc. Hùng kéo cô vào cơn lốc cảm xúc khiến cô yêu điên cuồng khi chưa biết rõ anh là người thế nào, gia đình anh ra sao và cả người vợ mà lúc nào anh cũng kêu… chán.
Nhớ, thương, mong đợi và sex, đó là tất cả cung bậc tình yêu giữa họ. Họ lao vào nhau ngấu nghiến, hoang dã và dữ dội. Anh siết lấy những nơi nhạy cảm trên cơ thể cô và đam mê với nó. Chỉ khi anh và cô hoàn toàn bản năng xác thịt một cách nguyên thủy nhất mới nối cô và anh hoà vào nhau làm một, khi họ ở ngưỡng thăng hoa đó, thì anh mới thật sự thuộc về cô, và yêu cô trọn vẹn. Khi họ trong nhau, tan ra, lịm đi trong đê mê của sự hòa hợp thân xác tuyệt đối những thanh âm của cơ thể nghiến vào nhau giống như tiếng vọng của hạnh phúc, Thu mới cảm thấy nỗi ê hề của thứ tình yêu ăn cắp, vay mượn được ve vuốt. Sau đó, Hùng hồn nhiên ngủ, Thu bước xuống. Cô đứng bất động trước gương, bầu ngực trẻ căng tròn, những đường cong quyến rũ của một cơ thể thiếu nữ đương thời xuân sắc hiển hiện trước mắt Thu. Cô đưa tay lướt nhẹ chính cơ thể mình, trên cơ thể vẫn ấm độ xuân đang hừng hực những khát thèm yêu đương, làn da màu ánh trăng, mái tóc đổ nhẹ xuống vai, vương trên trán, lấp xấp, xô lệch. Cô tự thấy mình thật đẹp. Trên giường, Hùng thở đều, tấm mềm hờ hững đắp qua người. Ngay cả trong lúc ngủ anh vẫn đẹp như một pho tượng tạc. Thu xối những tia nước ấm qua người, phun lên mặt, để những giọt nước mắt bị những tia nước cuốn đi. Thu lau khô người, phả vào một chút nước hoa, cô để nguyên cơ thể như còn thơm mùi trinh nữ nằm bên Hùng, anh vẫn ngủ say. Nhiều lần Thu cật vấn mình đang tìm cái gì ở Hùng, ở mình nếu không phải là tình yêu? Những thứ cô muốn không thể sờ thấy, không thể nhìn thấy, thậm chí là không thể gọi tên. Hằng đêm cô khép hờ cửa phòng, mặc những bộ đồ lót sặc sỡ, khiêu gợi, thân thể ướp hương hoa và đợi Hùng. Anh đến, họ lại lao vào nhau, những nụ hôn tham lam chạm vào tất cả các ngóc ngách cơ thể, những đợt rung cảm mãnh liệt trên đôi thân trong vũ điệu thân thể hoan lạc cực điểm. Sau đam mê Hùng lại ngủ, Thu lại trườn qua người Hùng và ngắm cơ thể mình trong gương, cô dùng những tia nước ấm để xóa nước mắt. Nhưng đêm Hùng không đến, cô cào cấu trên nệm chăn, cả cơ thể như bỏng rát những cơn đam mê Hùng bỏ lại trên thân thể cô. Cô là con thiêu thân tham lam và xuẩn ngốc nhất đời.
Thu đẹp, cô ý thức được điều đó. Đồng nghiệp của cô có người ngưỡng mộ, có người lại ghen tị vẻ đẹp kiêu kì ấy. Những tiếng xì xầm, những lời tán tụng, thái độ khinh khi lẫn lộn trong chuỗi ngày đến và đi. Những gã đàn ông, trẻ có, già có, có người ngưỡng mộ cô, có người thèm khát cô và cũng có người muốn lột lung lớp áo bên ngoài để ngấu nghiến những đường cong của cơ thể cô. Thu biết tất cả, nhưng cô vẫn nhoẻn miệng cười, ánh mắt ướt át ban phát vừa đủ cho họ nóng lên, cô lướt qua họ với vẻ mềm mại của một con rắn. Thu chơi trò của một con mèo vờn chuột với những gã thèm thuồng cô. Bảo, Lâm và gã chủ vựa hải sản đã được cô cho vào thú tiêu khiển kì dị ấy. Cô vờn họ, cho họ chạm vào da thịt, cho họ những hứa hẹn, cho họ những ham muốn trong ý nghĩ dâng lên rồi hụp xuống, đổi lại cô sẽ có những phút hả hê xoa dịu khi Hùng không bên cô. Cô nhấp rượu mạnh, tự thưởng cho cái cảm giác cợt nhả ấy đến khi cô say mềm và bật cười chua chát khi không thể chối bỏ cảm giác cô mới chính là một con chuột nhắt nhỏ bé bị con mèo tinh ranh là Hùng vờn đuổi đến mệt lả.
Khi Thu chỉ là một thiếu nữ quê mùa, vụng về, Hùng đã đến, anh gột rửa vẻ ngoài ấy cho cô, thay vào đó là vẻ kiêu sa giả tạo và phong thái của một nàng tiểu thư phố thị. Hùng có những quy định riêng dành cho cô, anh cũng phân rõ cô ở vị trí nào trong cuộc sống của anh ta. Ranh giới ấy cô không có quyền được bước qua. Cô thuộc về bóng đêm, góc tối của Hùng. Khi bình minh lên Hùng sẽ trở về nhà không vương mùi nước hoa, bia rượu và mùi của người đàn bà xa lạ.
*****
Thu loạng choạng tay lái, cô cảm thấy tức ngực, trước mắt cô, Hùng và vợ con đang mua những mấy món đồ chơi, đứa con trai kháu khỉnh luôn miệng nói: “Bố, mua cho Tít siêu nhân, xe tăng nữa.”. Cô dừng lại một khoảng cách vừa đủ để nhìn rõ họ, run rẩy, nghẹn đắng và cả tức tối, ghen hờn với người đàn bà nhỏ nhắn, khá xinh xắn được là vợ anh. Hùng quay lại, ánh mắt anh chạm vào mắt cô. Anh ném vào cô ánh mắt như xua đuổi, như buộc Thu phải tránh xa gia đình anh ta ngay lập tức, như một vách ngăn vững chắc cấm Thu không thể chạm vào. Thu rùng mình. Hùng thản nhiên, rồi như gặp một người lạ, anh không có vẻ gì lúng túng, ngại ngần hay một chút gì xót cho Thu, anh tiếp tục mua đồ chơi cho con. Thu quay ngược xe, phóng nhanh đi một đoạn xa, cô dừng lại gọi điện cho Lâm: “Anh đến Thủy Trúc nhé, quán cũ”. Không đợi Lâm trả lời cô tắt máy. Cô chọn một góc nhỏ, gần bụi thủy trúc, bên đài phun nước, gọi cho mình một ly chanh rum pha bạc hà. Thu chẳng quan tâm Lâm đến hay cô phải ngồi một mình trong buổi chiều tái tê này. Lâm đến, anh mang theo một chậu cúc sao băng bảo:
- Cúc sao băng hiền hiền, dễ thương giống Thu.
Thu cười nhạt nhẽo:
- Thế à?
Anh gọi một ly đen đá và một đĩa hạt dẻ. Lâm hiền đến mức Thu cho là anh nhu nhược. Không sàm xí như gã chủ vựa hải sản luôn muốn tìm cách đổi những món đồ đắt tiền để được qua đêm cùng cô. Lâm yêu Thu một cách nhẫn nại và chịu đựng. Thu nhát gừng:
- Anh nói gì đi.
Lâm bối rối:
- Nói gì bây giờ em?
- Nói gì cũng được.
- Anh kể chuyện cười cho em nghe nhé!
- Cũng được.
Lâm bắt đầu kể một câu chuyện cười về gã chăn bò và nhà thông thái, chú thỏ con láu lỉnh, sự keo kiệt thái quá của người Slavo… Thu không cười nổi, không phải vì Lâm kể chuyện không vui mà đầu óc Thu quay cuồng bởi ánh nhìn như xua đuổi của Hùng ban nãy. Bất giác Thu đề nghị:
- Ra ngoại ô nhé!
Lâm mỉm cười :
- Em mang cúc sao băng về nhà đã rồi mình đi. Anh chuẩn bị một vài thứ sẵn rồi.
- Sao biết em sẽ đi mà chuẩn bị? Thu ngạc nhiên.
- Linh cảm em ạ.
- Linh cảm à?
- Ừ!
Mất ba mươi phút để mang chậu cúc về nhà, Thu cẩn thận tưới một ít nước cho hoa, cất xe, khóa cửa và ngồi sau xe Lâm. Điều khiến cô dễ chịu nhất là Lâm không bao giờ hỏi quá nhiều, anh chỉ hỏi những câu hỏi vừa đủ để cô dễ chịu. Vùng ngoại ô cách thành phố trung tâm không quá xa nhưng Sài Gòn náo nhiệt, văn minh dường như ở một nơi nào đó rất xa. Lâm vừa chở cô qua một xóm nhỏ đầy rẫy những ngôi nhà xập xệ, những con đường nhỏ vừa oằn mình gánh chịu những cơn mưa đầu hạ, những khuôn mặt tối tăm chai lì, vô cảm. Thỉnh thoảng có vài ngôi biệt thự nhô lên đồ sộ, vương giả, những người mà ngay trên khuôn mặt đã toát lên sự xa hoa đầy hưởng thụ. Sài Gòn là thế, ngay bên cạnh những phận người tối tăm, những căn nhà không đáng gọi là nhà vẫn tìm được sự giàu có, sang trọng. Lâm chở cô đến vườn Thiên Thanh ven sông Tắc cách trung tâm thành phố chừng mười sáu cây số. Họ không nói gì nhiều với nhau, chỉ trao đổi một vài câu thoại ngắn. Lòng Thu dịu lại, ánh mắt lạnh lùng cứa nát lòng cô của Hùng tan ra, nhạt đi. Cô đứng giữa một vùng xanh mướt của thiên nhiên sông nước, có ao cá, vườn rau, giàn bầu, giàn mướp. Cô như thấy được quê nhà, quê cô ở miền Tây lâu lắm không về thăm kể từ ngày yêu Hùng. Thu nhìn chiều rơi trên sông bỗng nhớ da diết cánh đồng quê cô mà chẳng mấy khi cô nhớ. Ly cam sữa Lâm gọi cho cô bỗng nhiên đắng ngắt. Lâm vẫn ngồi nhẫn nại như chỉ chờ cô yêu cầu là anh có thể làm ngay được kể cả việc không tưởng là hái sao trên trời. Thu chưa từng xúc động với sự tận tụy của Lâm. Đi qua năm tháng, cảm xúc của cô trở nên chai lì đến mức cô thấy mình thiếu lòng tự trọng. Lâm cuộn những chiếc lá dừa thành những chùm hoa, Thu bắt đầu chú ý những ngón tay của Lâm đan qua đan lại những bông hoa hiện ra.
- Anh biết kết hoa bằng lá dừa à? Em cũng biết kết đấy.
- Thế à? Lá dừa của em đây…
Lâm đưa cho Thu hai chiếc lá dừa- một xanh, một ngà trắng. Thu kết thoăn thoắt không chỉ hoa mà thắt thêm những con cào cào ngộ nghĩnh. Một thoáng sau họ đã có một bó hoa lá dừa.
- Em thích Sài Gòn thế này, thật bình dị và ấm áp khác xa những con phố hoành tráng, rực rỡ.
- Giống như một mảng xanh nhỏ trên cái nền xám phải không em?
- Anh so sánh thú vị nhỉ?
Thu lại khẽ cười, Lâm không tẻ nhạt như cô tưởng.
- Anh biết yêu không?
- Em biết yêu không?
Lâm nhìn thẳng vào mắt Thu hỏi, đôi mắt của anh dịu dàng, từ tốn không giống đôi mắt ti hí đầy dục vọng của gã chủ vựa hải sản vẫn nhìn cô.
- Đừng đánh lạc hướng. Trả lời câu hỏi của em đi.
- Nhớ, lo lắng, muốn được chăm sóc, muốn người ta vui vẻ, hạnh phúc, luôn mong thấy người ta hàng ngày thậm chí từng phút giây, muốn ngay lập tức cưới người ta làm vợ để yêu thương…Như thế có phải là biết yêu không?
- Anh nói giống một nhân vật trong phim nhỉ? Anh không nghĩ mình được gì trong tình yêu sao?
- Nơi đâu có hưởng thụ, nơi ấy có bóng tối. Nơi đâu có tham vọng, nơi ấy có bóng tối...Anh không chiếm hữu tình yêu, anh chỉ mong tình yêu đến được với mình.
- Vì sao anh yêu em?
Lâm quay hẳn lại nhìn Thu, hơi ngạc nhiên, cô chưa từng hỏi anh những câu hỏi tương tự. Người con gái trước mặt anh có đôi mắt màu hạt dẻ, đôi mắt hoang mang, tuyệt vọng. Lâm trả lời rất chậm:
- Vì anh yêu em… Chẳng có nguyên nhân, lý do đâu.
- Ngay cả lúc biết em yêu Hùng?
- Em còn nhớ ngày anh gặp em không? Đó là khi anh lúng túng không biết bắt đầu làm từ công việc gì trong ngày đầu tiên nhận việc. Em mang cốc café đến cho anh và bảo: “Chỗ anh ngồi gần chỗ tôi. Anh uống café và làm việc bắt đầu từ việc tiếp xúc với chiến dịch quảng cáo trên văn bản…Anh đã nghĩ là mình sẽ yêu em…”
Thu mỉm cười, Lâm thú vị hơn cô tưởng. Thu gọi rượu, Lâm không cản cô, chỉ nhắc Thu uống ít. Họ không nói với nhau nhiều. Thu uống rất nhiều nhưng không có cảm giác say. Cô đưa mắt nhìn ngắm mọi thứ, rồi bước đến bên vòi nước, dùng nước lạnh vỗ lên mặt, ngắm nhìn mình trong gương, cười ngốc nghếch. Dường như cô không thuộc về nơi này, không thuộc về Hùng mà thuộc vào một góc tối nào đó. Lâm đưa Thu về, xe lướt qua những mảng sáng tối, đối lập giữa sang trọng và xập xệ…Hùng đứng sẵn trước nhà Thu, nhìn cô với ánh nhìn lạ lẫm. Anh cười khẩy:
- Hai người phải đi đến đâu để vui vẻ?
- Anh đừng hiểu lầm, em và Lâm chỉ ra ngoại ô.
Thu ấp úng giải thích. Lâm nhìn Hùng, ánh nhìn của một người đàn ông tử tế:
- Nếu yêu được Thu, đó là diễm phúc của tôi. Rất tiếc cô ấy không để ý đến tôi đâu. Đừng hiểu lầm cô ấy.
Mắt Hùng vằn lên, cơn ghen có thể biến anh ta thành hổ dữ. Hùng ghé sát vào Thu, anh gằn giọng:
- Hiểu lầm à? Cô uống rượu với gã này? Vờn hắn như các gã trai khác? Và sau đó ..
Thu ngắt lời:
- Anh quá lời rồi. Lâm về đi…
- Thế nào? Da thịt nàng thơm chứ. Kĩ thuật nhuần nhuyễn chứ…Có được điều đó anh cần cám ơn thằng này.
“Bốp”, rất nhanh- Lâm tống vào mặt Hùng một quả đấm khiến anh ta ngã xuống. Thu chết lặng nhìn hai gã đàn ông. Cô không còn sức để phản ứng, chỉ muốn rũ ra. Cô thấy lạnh, một cơn lạnh toát chạy ngang thân thể… Hùng đứng dậy chùi mép, nơi ấy rỉ máu, ném lại cái nhìn khinh bỉ về phía Thu và rồ máy. Cô cảm thấy thương hại lẫn chua xót thay cho mình và cho họ. Lâm theo cô vào nhà, cả hai lặng im. Cô rót rượu cho mình và cho Lâm. Có lẽ cả hai cũng đang đau… Lâm nhìn cô, sâu trong ánh mắt lòng yêu thương lẩn khuất. Đó không phải ánh nhìn chiếm hữu. Cô bắt đầu say, cô vừa cười vừa hát “Lại một tờ lịch rơi, lại một giấc mơ bay qua mái nhà"*, cô hề chú ý đến việc Lâm đang có mặt trong nhà cô hoặc cô có biết mà không hề quan tâm đến sự có mặt đó. Trước mắt cô, bóng người mẹ già lẩn thẩn lui cui bên cà ràng nổi lửa nấu cơm. Hương khói bay lên từ trái bếp quyện lên tàn lá dừa làm ấm nồng cả buổi chiều mưa. Mẹ kho mẻ cá trê vàng sền sệt như muốn tích tụ cả cánh đồng với mồ hôi nước mắt của trọn đời tuổi thơ bao mùa mưa nắng. Cô mỉm cười vô thức. Cô đi loạng choạng xung quanh căn phòng của mình và ngã xuống sofa. Lâm ngồi lặng im, anh thấy xót cho Thu và lẳng lặng bế cô lên giường. Tay anh vòng qua người và vô tình chạm vào khuôn ngực Thu. Người con gái anh yêu mắt nhắm nghiền, thở thật nhẹ nhàng, khuôn ngực nhô cao phập phồng, mùi thơm cơ thể lẫn trong mùi rượu tạo thành hương quyến rũ…Lâm gần như không thể kìm chế, anh ghé môi hôn Thu, hơi thở anh gấp gáp, tim đập nhanh, cơ bắp toàn thân trở nên căng thẳng. Anh lần giở những chiếc cúc áo, da thịt Thu trắng ngần lộ dần sau lớp áo, khuôn ngực căng đầy. Cùng một chiếc khăn ướt, tay anh mơn man, dịu dàng trên da thịt của Thu… Lâm run lên…
*************
Thu tỉnh dậy khi trời đã ngang trưa. Trên người là bộ đồ ngủ màu đỏ… Cô nheo mắt cười với đóa cúc sao băng sáng nay trổ vàng rực rỡ, những cánh hoa mỏng manh, rung rinh tươi tắn như còn ngậm sương. Lâm đã không ở lại qua đêm trong căn phòng này. Dường như trước lúc ra về đã kịp tưới một chút nước cho khóm cúc. Thu tắm, cô trườn qua trườn lại trong bồn tắm như một con rắn và kì cọ mạnh trên da thịt như thể muốn lột lớp da chính mình. Thu muốn gào lên. Thu muốn xé rách từng mảng da thịt. Không phải là cơn khát thèm hoan lạc với Hùng mà cô thấy mình cần phải tắm thật sạch, nhưng càng tắm cô càng thấy sự bẩn thỉu bám chặt lấy. Cả người cô ám đầy hơi thở, cơn quằn quại của Hùng.
Thu xếp vài bộ đồ vào một chiếc va ly, cô muốn trở về nhà, trở về với mẹ. Lâu lắm cô không còn nhớ quê nhà để sống trong thành phố phồn hoa này. Nơi này không thuộc về cô…
Thu nhắn tin cho Hùng: “Trả lại những thứ của anh. Anh không hề yêu em. Anh chỉ đánh cắp em thôi. Mình vốn dĩ không thuộc về nhau…”. Lần đầu tiên cô phá vỡ quy định không được chủ động nhắn tin cho anh. Cô nhìn lại ngôi nhà Hùng đã mua cho cô. Cô dừng lại khóm cúc sao băng Lâm mua vẫn chưa kịp trồng. Cô lấy một chiếc xẻng nhỏ, xới một góc đất trong bồn hoa trồng cúc nơi đó, không quên tưới cho cúc một chút nước. Cô khẽ cười… khi những cánh hoa mỏng như lụa, vàng như nắng rung rinh trong gió. Thu xé một tờ lịch, ngày mai sẽ khác xa cái ngày hôm nay, cô nghĩ thế!…Để lại chiếc điện thoại trên bàn, khóa cửa. Thu muốn “tẩy trần” và có đủ thời gian để hiểu đúng nghĩa về tình yêu chân chính khi biết được rằng đêm qua Lâm không để cảm giác trần tục thường tình của một gã trai để thăng hoa trên nỗi đau của người kẻ sống kí sinh trên thứ tình cảm phù phiếm mà cô ngỡ là yêu … Lâm đã về sau khi thay bộ đồ đã ướt nhẹp vì rượu Thu uống tràn vương vãi, thấm trên áo cho cô.
Nhưng điều Thu nghĩ đã không còn quan trọng, những người yêu nhau, họ sẽ biết tìm ra nhau, dù xa đến đâu, dù lâu đến đâu, dù ở giữa bao nhiêu người… Những vết thương sẽ liền lại, nỗi đau có thể vẫn nằm đó, rỉ rả từng giọt để rồi thành sông trôi ra biển lúc nào không hay biết. …
Tờ lịch cũ đã rơi…
Cà Mau những ngày mưa dài
N.T.V.H
* Một câu hát trong bài Nếp Ngày (Giáng Son)

Truyện buồn, nhưng đọng lại trong ta là những ngẫm suy về cuộc đời phù du với những mặt trái của nó. Đằng sau cái kết ấy có lẽ là một tia sáng bừng lên sau đêm tối u ám.
Trả lờiXóaTác giả đã gửi vào truyện những trăn trở, nước mắt về một phận đời. Xin được sẻ chia với nhân vật trong truyện.
Chào bạn Hoa,
Trả lờiXóaBạn Nguyễn Thị Việt Hà là Hiệu trưởng một trường học ở tỉnh Cà Mau. Do bận bịu công tác chuyên môn và quản lý thi học kỳ nên nên vào comment có chậm một tý. Mong bạn hết sức thông cảm! Thân mến!
Cám ơn anh Nguyễn Hữu Duyên đã thanh minh giúp Việt Hà,Việt Hà thấy ngại quá... Chị Tạ Hoa ạ, cuộc đời có gì quý hơn tình yêu đâu...
Trả lờiXóa