Tiếng nhạc nước reo vui cùng nắng hát
Sao nỗi buồn da diết mãi trong tôi
Dưới chân thác Prenn mơ về ngày ấy
Em tung tăng đôi má đỏ hây hây
Tôi khẽ thầm thì em cười bẽn lẽn Len lén nhìn nhau ...nỗi nhớ đong đầy
Biết bao lần tôi trở lại nơi đây
Tìm một chút hương xưa còn vương lại
Nụ hôn đầu và mối tình ngây dại
Đã cùng tôi trôi dạt khắp muôn nơi
Sưởi ấm tim côi suốt cả cuộc đời
Nhưng em - tôi chẳng bao giờ gặp lại
Em đi rồi, mà lòng tôi vẫn mãi
Ngỡ đâu đây bên dòng thác đợi chờ!
Thác Prenn, Đà Lạt, 12.12.2012
S.T

Đã từng đến thác Prenn, nhưng nay qua bài thơ bỗng thấy thác nên thơ hơn và gợi nhớ hơn. Cám ơn tác giả.
Trả lờiXóa
Trả lờiXóaCảm ơn Mây đã đồng cảm với Sơn Tịnh về nét đẹp hữu tình và tiếng nước reo réo rắt của dòng thác Prenn. Chúc Mây nâng cánh để Mưa trắng trời vẫn tràn hạnh phúc như gần như xa.