Giữa đắng cay, vất vả đời thường,
Một mình em cánh cò lận đận.
Chẳng có ai sớm chiều bầu bạn
Biết cùng ai chia sẻ đỡ đần.
Nửa chừng xuân, em nụ hoa đương nở.
Định mệnh nào cay nghiệt trớ trêu.
Từ thiếu phụ em trở thành quả phụ
Tiễn đưa chồng bằng dải khăn sô.
Không còn nước mắt, em ráo hoảnh chai lì.
Chẳng cúi đầu, em ngẩng cao thách thức.
Mặc mọi điều giả dối
Bỏ ngoài tai lời nhân nghĩa đầu môi.
Em thanh thản sống – cuộc đời đáng sống.
Em tảo tần, chuyện cơm áo riêng ai.
Như người lữ hành bước nốt chặng đường dài
Em lầm lũi đi qua mảnh đời còn lại.
Rồi một hôm….
Ngọn gió nào bất chợt
Đưa anh đến đời em.
Làm xôn xao ùa vỡ
Một cõi lòng buồn tênh!
Ôi! Có nhẽ nào…
Trong thao thức lẻ loi gối chiếc
Em dằn vặt lương tâm
Nhớ về chồng hay nỗi nhớ ai?
Chúng ta sống giữa bao lề thói cũ
Những giáo điều định kiến nặng trên vai.
Em không thể vượt ra ngoài số phận
Tìm cho mình chút hạnh phúc riêng tây!
T.T.H

Đọc thơ mà thương bạn mình thật nhiều. Thôi thì cứ cho là do số phận vậy thôi. biết sao giờ.
Trả lờiXóaHic, cảm ơn bạn cũ. Bởi đó chỉ là những gì rất thật mà chỉ có qua những dòng thơ mới bày tỏ được nỗi niềm.
XóaĐọc thơ em, cảm xúc, muốn chia sẻ nhưng biết làm sao đây?
Trả lờiXóaChúng ta sống giữa bao lề thói cũ
Những giáo điều định kiến nặng trên vai
Hãy vượt ra ngoài những lề thói cũ để đến với những gì mới lạ tốt đẹp, TH nhé!
Cảm ơn anh.
XóaNhững lời động viên của anh rất chí tình. Tuy nhiên, sự thực là "Nhìn những mùa thu đi" rồi lại thấy dòng chảy cuộc sống vẫn thế.
Đã sinh ra làm kiếp con người. Mất cái này sẽ được cái kia.Đó là luật bù trừ tạo hóa.Bình Định đã có Hòn Vọng phu. Đừng để mình hóa đá.Không phải bụi thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.Mà văn thơ sẽ vượt lên nỗi đau bất hạnh đời người. Hãy viết nữa đi bạn ơi.Nếu muốn lấp đầy những gì mình mất mát. Hãy viết về nỗi đau của bao người khác. Sẽ nếm qua vị ngọt sầu riêng. Hãy đem dòng lệ lụy phiền. Tưới cho sỏi đá ở miền ưu tư.
Trả lờiXóaCảm ơn những dòng chia sẻ của bạn.
Trả lờiXóaMong được nhiều sự đồng cảm hơn, từ những dòng tâm tưởng của người trong cuộc.