Đã từ lâu
Anh ngồi lặng lẽ
Bên tách cà phê
Rồi một hôm em đến
Nhẹ như áng mây chiềuLòng anh sao lãng đãng
Bối rối tàn khói bay…
Thơ anh viết vội trên hoa cải
Riêng tặng mùa thu mây biết không?
Gió cười gió bảo rằng không biết
Mưa đã rơi rồi, ướt áo ai?
T.Q

Ly cà phê bốc khói
Trả lờiXóaEm đến tự khi nào
Cho lòng anh bối rối
Gió cười mây xôn xao!