BẾN XUÂN…
Cánh hạc rừng
Bay theo lối gió
Cành liễu đong đưa dáng nhẹ mềm
Hoa nở thơm lừng trên bến vắng
Bến xuân…
Thương về mộng gối đêm
Gió thoảng hương tình vương mây trắng
Đọng nhớ người say đã sẵn chờ
Gió xuân xao xác miền hoang dại
Hoa lả tình say…
sóng sánh xuân!
GIAI ĐIỆU XUÂN
Núi
Trập trùng
Nhấp nhô
Đồi hoa mơn mởn
Lưỡi gió vầy lửa bốc tận cung mây
Cột trời rần rật cháy, trăng khát lả
Con suối mơ màng sóng sánh giữa trời mơ
Oà giông bão
nước trào dâng
tột đỉnh
Nghe hun hút gió sâu
giữa đại ngàn
vào lối thiên thai tận chân trời
mê hoặc
Giai điệu xuân chống chếnh giọt men say
Âm hòa điệu
tiếng đàn reo chất ngất
khúc hoan ca
oà vỡ khối tinh cầu
Giọt tình rơi tan hoà trong lòng suối
Sóng
mơn man
mê đắm
chiếc thuyền
tình
V.T

Gió xuân xao xác miền hoang dại
Trả lờiXóaHoa lả tình say…
sóng sánh xuân!
Hay và lãng mạn lắm!
Cảm ơn Chị Mây đã cảm nhận. Vui khỏe luôn chị nhé.
Trả lờiXóa