GÓI XUÂN – Thơ Nguyễn Thị Việt Hà



Trên tay mẹ mùa xuân từ những vết chai sần

Lộc biếc như tóc con, hoa tươi ngời môi thắm
Lòng mẹ ấm nồng bếp lửa đêm giao thừa

Cháy cạn mình bánh chưng xanh chín thơm tận ra giêng


 Ngoài sân, gió phương Namgởi nhớ về phương Bắc

“Ở quê, giờ này Xuân có lạnh lắm không?

Gói nắng cho U* hong tóc ướt

Màu trắng mây ngàn chẳng lẫn một sợi đen”

Nước sâm sấp ngập bàn chân ngấm phèn châu thổ

Mẹ tôi ươm xuân bằng hồi ức quê nhà

Dành hết cho con phần xuân tươi thiếu nữ

Còn những lúc lặng mình để ngóng tết xa 


Mẹ tôi đã theo hương trầm từ mùa xuân xa

Bà ngoại tôi vẫn ngóng đứa con từ miền Nam không về lâu lắm

Đứa cháu gói nắng thơm của bao mùa lam lũ

Gói vết chai sần của mẹ bừng nở thành lộc biếc ở trên cây.

Để bây giờ… không khói… bếp ấm… mắt cũng cay…

N.T.V.H (Cà Mau)

 *U (phương ngữ Bắc bộ): Mẹ

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét