Gặp người xứ Thanh
Bước lên khách sạn em chào
Người đâu gặp gỡ… yếm đào tứ thân
Chân quê lẫn giữa thanh tân
Eo lưng thon thắt ngấn ngần cổ cao
Tứ thân với dải yếm đào
Thời trang dân dã em nào cũng xinh
Biết là em gái tỉnh Thanh
Chạm vào lá ngọc e mình tự đau
Mắt em liếc sắc dao cau
Nào ai có dám tơ hào lịch thanh
Cần chi môi đỏ, mắt xanh
Cái duyên đổ quán, xiêu đình, người ơi!
Tôi đi góc biển chân trời
Một lần lại khó rời tỉnh Thanh
Em còn yếm đỏ áo xanh
Thì tôi xin một liền anh không về
Chợ đời chợ người
Chợ đời gian díu chợ người
Cả hai cùng mướn đất trời bán rao
Chợ đời bán cái lao nhao
Chợ người bán cái dãi dầu gió sương
Chợ đời quay quắt ẩm ương
Mua đi bán lại lọc lường gạt nhau
Chợ người em bán nỗi đau
Đồng tiền đen bạc nát nhàu tuổi xuân
Chợ đời nhếch nhác nhở nhăn
Cái vứt đi, lại cái cần người ta
Chợ người cỏ rác lẫn hoa
Lắm phen “kẻ cắp bà già gặp nhau”
Chợ đời lôi cá thả câu
Cõi mê nào biết vàng thau rạch ròi
Chợ người em bán mồ hôi
Nắng mưa thân phận nổi trôi ba đào
Nhiễu nhương cay đắng vận vào
Phù du thứ chợ bán đau, mua buồn
Nhân gian cõi tạm chập chờn
Còn bày đặt lắm nguồn cơn, não đời.
Lửa và tôi
Lửa có trước tôi
Và thường dữ dội
Nhưng lửa là bạn của người
Ai nhát nhược thường hay sợ lửa
Lửa hiền như bếp trấu mẹ thôi
Đón giao thừa bên nồi bánh chưng sôi
Ông táo vui chín mình
Tôi thức cùng ngọn lửa
Đêm Trường Sơn lạc lối
Ta đi theo ánh lân tinh
trên ba lô đồng đội
Đêm vùng ven xuyên bót đồn mờ tối
Ta yên lòng trông mẹ ngọn đèn chong
Bom na-pan trùm lửa kín hầm
Bạn vọt lên như cây đuốc sống
Lửa thành ác mộng…
Lửa thức, tôi nằm
Ấy là khi cuộc đời bình yên nhất
Lửa tắt,
Tim tôi thành ngọn lửa
Hân hoan nhảy múa với thơ mình.
Bướm trắng thôi bay
(Nhân dịp Hội thơ Sao Khuê
tưởng niệm thi sĩ Nguyễn Bính)
Người từ lỡ bước sang ngang
Thương con bướm trắng đậu giàn mồng tơi
Đau bao đen bạc phận người
Phong trần nặng nợ kiếp đời đa mang
Thôn Đoài ngơ ngẩn nhớ sang
Thôn Đông tằm đã chín vàng ruột tơ
Dặm dài rong ruổi đường thơ
Đem hồn trải biếc dậu bờ chân quê
Hào hoa mấy cũng quay về
Hương đồng gió nội, áo the… thuở nào
Đêm chong trước ngọn đèn dầu
Câu thơ se thắt buộc vào đam mê
Nỗi niềm thăm thẳm sao khuya
Kỳ hồ nghiêng giấy sẻ chia vui buồn
Tình trường thơ hóa vàng son
Vẫn phiêu lãng một cánh buồm lênh đênh
Sang ngang lỡ bước thôi đành
“Con tằm đến thác” tơ mành còn vương
Giã từ mưa nắng phong sương
Trăng xuân còn đọng góc tường, người ơi!*
_____________
*Thơ Nguyễn Bính: “Góc tường còn đọng trăng xuân thưở nào”.
Ngự Bình trầm mặc Huế
Anh từng nghe núi Ngự
Bức bình phong che Huế
Từng xem Bùi Giáng làm thơ
“Dạ thưa xứ Huế bấy giờ
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương”
Thì ra Ngự Bình ai chẳng biết
Chỉ mình anh lạc lõng trong chiều
Say ngắm đồi thông nhô lên
như ngực Huế
Vĩ thanh còn lay động cung đình
Trầm mặc Ngự Bình
Khắc vào anh dáng Huế
Một chấm buồn lặng lẽ
Ngác ngơ trong mắt kẻ lữ hành
Sông Hương buồn câu mái đẩy trôi nhanh
Tím tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Rặng núi rớm hoàng hôn vầng lửa
Ngự Bình trầm mặc Huế theo anh.
Chiều ba mươi
Chiều buông làn khói mong manh
Nắng đi để sót lại anh một mình
Bông mai mở cánh vô tình
Trao anh năm cũ một nhành tương tư
Lạ kỳ cái nhớ vu vơ
Đã quay quắt lại hững hờ như không
Thời gian khép trọn một vòng
Gom tơ vương lại gửi trong nắng chiều
Màu hoa cũng nhạt nhòa theo
Gió se se đến cũng heo hanh buồn
Sớm mai xuân có đẹp hơn
Tiếc chiều nay ngắn chỉ còn nửa gang
Mình anh với nắng muộn màng
Người ơi có động đôi hàng mi xanh.
Lam Giang (TP. HCM)
.jpg)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét