NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MÙA THU – Thơ Phương Uy



Người đàn bà ấy bấu víu nỗi cô đơn.

Mượn gió, mượn mây, mượn trăng mượn hoa quỳnh làm bạn.

Mượn ánh đóm đêm thay ánh đèn thắp sáng

Cõi lòng hoang vu tăm tối vô bờ.

Gió thổi triền chân bờ cát bơ vơ.

Giữa cánh đồng xuân rộn ràng lời gió.

Sao lòng nàng chỉ toàn là bão tố.

Thổi khan trên tầng sỏi trắng mịt mù?

Thấp thoáng câu cợt cười: ơi bướm vàng đậu đọt mù u...

Cánh bướm sang sông, sợi tơ ngài ở lại

Có phải duyên trần muôn đời vướng mãi

Để ướt mềm một khúc ca dao.


Người đàn bà bấu víu vào thơ để khuất lấp cơn đau

Tầm xuân thì xanh, hoa hồng thì thắm

Hạnh phúc giữa đời đôi khi chỉ là một bàn tay nắm

Nghiệt duyên chi mà níu mãi mắt biếc môi trầm?

Người đàn bà bấu víu vào thu cố giữ mãi ánh trong ngần

Để trăng mang nỗi niềm riêng tư hờn giận

Bên ngoài tấm rèm thu là cuộc đời hối hả những vòng quay rất thật

Sao khuôn mặt người hóa xác ướp lặng câm?

Gió vẫn nói những lời nhẹ bẫng tựa đêm đen

Ừ thì vẫn gió...

Nắng vẫn vàng dù ngày buồn rực rỡ

Cỏ vẫn xanh trên rêu đất úa nhàu.

Đêm khản tiếng nuốt mặt trời vào bụng

Nghén một vầng trăng nguyệt thực xanh nâu.




Nhưng đâu đó giữa muôn trùng cát ẩm

Chú giun gầy bất chợt hát thành câu...

P.U
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét