NGUYỄN NGỌC HƯNG – MẸ ĐI NHƯ LÁ BAY VÀNG CUỐI THU



NHÓM LỬA

Bốn mùa
Ru
Héo mặt trời
Xuân thời ngắn ngủi
Hạ thời khô khan


Ạ ời…
Không một âm vang
Mẹ đi như lá bay vàng cuối thu

Vào đông
Lớp lớp sương mù
Một mình con nhóm lửa
Ru…

Bập bùng!




BÊN ẤY MÙA ĐÃ XUÂN?
(Thân tặng Hoàng Điệp-Phnôm Pênh)

Tròn một tháng kể từ em nhấc bút
Cánh thư này đã đậu đúng tay anh
Tiếng là lâu, lâu sao bằng thất lạc
Hai mươi năm một nghĩ cũng không đành

Vẫn câu chữ lơ ngơ cười khóc ấy
Vẫn hơi văn mờ tỏ khói sương này
Ơi cô bé của đồng dao cổ tích
Rồng rắn lên trời chỉ gặp mây bay

Bức bối giữa lòng Phnôm Pênh ngột ngạt
Muốn ra ngoài hãy che mạng mà đi
Nhớ nghe em, bụi nơi nào chả thế
Hở một li là xâm nhập tức thì

Nơi em ở ngát vòm xanh tổ ấm
Đường em qua rực rỡ sắc hoa vàng
Con chim lửa còn hót vang bầu ngực
Trăm chiếc lồng không đốt cũng tự tan

Bớt thị phi để cân bằng khôn dại
Thêm một tuổi đời thêm mấy buồn vui
Việc trước mắt như dòng sông xuôi mãi
Ai ngược bến xưa day dứt ngậm ngùi

Còn cũng thể một câu thơ chợt nhớ
Mất gì có không cánh điệp chập chờn
Ở bên ấy mùa đã xuân chưa nhỉ
Bốn mặt phố người mấy nẻo cô đơn.
N.N.H



Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

3 nhận xét:

  1. Đọc bài Nhóm lửa mình cảm thấy nhớ mẹ da diết. Cảm ơn nhà thơ đã cho mình nhiều cảm xúc về mẹ.

    Trả lờiXóa
  2. "Mẹ đi như lá bay vàng cuối thu", câu thơ đơn giản mà đầy cảm xúc.

    Trả lờiXóa
  3. Nguyễn Ngọc Hưnglúc 20:14 10 tháng 1, 2013

    Cám ơn Thục Minh, Hồ Tịnh Thủy đã đồng cảm với NNH! Mẹ luôn là niềm kính yêu và thương cảm của mình. Hẳn các bạn cũng như mình có viết trăm bài nghìn bài cũng không thể nào nói hết lòng biết ơn và cảm giác mắc nợ đấng sinh thành vĩ đại của mỗi người và của cả nhân loại này!
    NNH.

    Trả lờiXóa