THƠ MỜI HỌA: NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ - Thơ Bảo Hồ



Vào những ngày cuối năm, chúng tôi có nhận một lá thư mời họa thơ của Bảo Hồ khóc vợ với tựa đề: NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ. Các bạn có nhã ý họa lại thì xin gởi về:
   Bảo Hồ
736, Hùng Vương - P. Nhơn Phú, TP Quy Nhơn
ĐT: 056.3848.646 DĐ: 01685190467
Đến hết ngày 30/7/2013
Bảo Hồ trân trọng in thành sách để kỷ niệm và kính tặng các bạn.

BÀI XƯỚNG:NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ 

"Xuân qua hè đến lại thu đông

mỏi mắt lưng trời luống nhớ trông"


XUÂN 

Nhớ mãi Nhâm Thìn một sáng xuân(1)

“Ngọc Bân” Vĩnh biệt cõi Dương Trần 

Trối trăng chồng vợ, tim thoi thóp

Nhắn nhủ cháu con, mắt lệ rưng 

Phận bạc em cam cùng mệnh số

Tình thâm anh chịu lắm gian truân

Ngoài trời oanh yến lao xao liệng

Nhớ mãi Nhâm Thìn một sáng xuân...


HẠ

Lửa hạ phun nồng lựu thắm tươi 

Dò lan khoe sắc đượm hương trời 

Hồ sen ngan ngát đua chen nhụy 

Hàng phượng nhạt màu lác đác rơi

Sáu khắc ruột tằm đau quặn thắt

Năm canh hồn bướm mộng chơi vơi 

Sầu vương trăm mối em nào thấu

Duyên kiếp còn đâu đã hết rồi!


THU

Cảnh sắc phù dung sắp úa tàn

Sương khuya lành lạnh báo thu sang 

Hạc vàng khoảnh khắc đi biền biệt

Mây trắng ngàn năm bay ngổn ngang 

Dõi mắt vời trông, tin nhạn vắng 

Giọt ngâu lả chả, tiếng quyên than 

Thời gian trôi mãi vào thương nhớ 

Khăn áo còn đây ngấn lệ tràn...


ĐÔNG 

Giông tố lũ về, ngập bến sông

Nhớ thương chất ngất suốt đêm đông 

Mưa sa mờ mịt – mồ hoang lạnh 

Gió tạt đìu hiu – lửa tắt nồng (2)

Khung kính soi chung chưa ố thủy

Khăn sô đầu đội chẳng sai lòng

Nhìn con phương trưởng anh mừng lắm 

Ngày đợi đêm chờ em biết không? 

BẢO HỒ

(1) Ngọc Bân, vợ Bảo Hồ mất lúc 10h45 ngày 1/1 Nhâm Thìn (2012) 

(2) Mưa gió tắt cả đèn nhang trong nầm mồ. 


Các bài họa của Ngô Văn Cư:

XUÂN BIỆT

Rực rỡ mai đào giữa tiết xuân
Tiễn người giã biệt cõi hồng trần
Nghìn trùng xa cách con tim nghẹn
Trăm nỗi đau buồn nước mắt rưng
Hồn bướm chênh chao ngày ngắn số
Thân tằm chua chát buổi đa truân
Mạch đời vẫn thế êm đềm chảy
Rực rỡ mai đào giữa tiết xuân.
.
HẠ NHỚ

Như còn lãng đãng bóng hồng tươi
Giữa tiếng ve than dậy đất trời
Lược cũ săm soi làn tóc rối
Gương xưa ngắm nghía giọt châu rơi
Nắng hanh ngày đến tình thêm đượm
Sương lạnh đêm về nhớ chẳng vơi
Cảnh hạ trêu ngươi khoe nét đẹp
Khi câu li biệt đã ngâm rồi!
.
THU SẦU

Chênh chếch đầu non bóng nguyệt tàn
Trời giăng mây xám đón mùa sang
Còn đây ngọn bút chưa khô mực
Mà đấy tơ tằm đã đứt ngang
Giọt nắng vô thường chao chát rụng
Men nồng dâu bể ngậm ngùi than
Người ơi, mây trắng về đâu đó
Để một trời thu gió lộng tràn.
.
ĐÔNG VỌNG

Trời đất giao hòa nước trắng sông
Không gian trầm mặc suốt mùa đông
Rong rêu ngao ngán sầu tan hợp
Hoa lá xôn xao khúc ấm nồng
Gió sớm lưng trời đau buốt dạ
Mây chiều đáy nước thắt se lòng
Tình riêng mắt dõi bờ xa thẳm
Vọng cố nhân hoài – Chuyện sắc không!
N.V.C
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét