Ly cà phê đen, giọt buồn tí tách
Ngoài trời mưa rơi, nỗi niềm chống chếnh
Dĩ vãng lung linh, cồn cào miền nhớ
Mùa đông năm ấy, cũng trời mưa tuôn…
Dưới bóng ngọc lan, ly cà phê đắngHai trái tim yêu, nghẹn ngào thổn thức
Nhìn nhau lần cuối, tràn môi sầu dâng.
Vẫn biết tình buồn, nhân gian là thế
Lòng dẫu nát tan, không thể quên người.
Trách ta, trách người, cõi mê lầm lạc
Nửa đời vấn vương, một mối tình đau.
T.T.H

Ly cà phê đen, giọt buồn tí tách
Trả lờiXóaNgoài trời mưa rơi, nỗi niềm chống chếnh
Mình thích nhất hai câu thơ nầy. Bài thơ buồn và lãng mạn lắm.
Chị Mây mến. Lâu lắm mới ghé trang HQN. Đọc những lời nhận xét của chị, mình rất vui. Dẫu chỉ là những câu vè lôm côm, nhưng được chị đồng cảm, mình thấm thía lắm.
XóaCảm ơn chị. Chúc chị năm mới gặp nhiều niềm vui, hạnh phúc.