Em chưa bao giờ giữ chân anh.
Có phải vì không yêu tha thiết?
Có phải em gắn tình yêu mình với từ ly biệt.
Để sẵn sàng mất anh.
Em đã từng mơ có khoảng trời xanh.
Đôi cánh tình yêu tự do chao liệng.
Em đã yêu… ngỡ là vĩnh viễn.
Vượt ra ngoài khoảng cách của không gian.
Một dòng sông, rộng lắm, chẳng đò ngang.
Mà em thì chẳng biết bơi nhưng sẵn sàng lao xuống dòng sông ấy.
Giữa những nhấp nhô sóng trào lên xô đẩy.
Xác thân em chìm giữa dòng chỉ có trái tim là đến được bến bên kia.
Anh có thể đi đến tận cùng những giấc mơ.
Một bến bờ không có em ở đấy.
Anh có thể dùng lửa lòng đốt cháy.
Cả những giấc mơ em.
Em chẳng giữ anh cho riêng em đâu.
Không phải là em không biết cách.
Không phải em không đủ sức cột anh thật chặt.
Mà bởi vì em tha thiết yêu anh.
N.T.V.H (Cà Mau)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét