Những lúc hẹn hò anh đến vườn thơ
Nhìn cỏ non nghe lá rơi nhè nhẹ
Hoa dại ngậm hương bướm bay lặng lẽ
Chợt thấy mình trống trải giữa bao la
Em thiên thần tươi thắm nét Kiều hoa
Ung dung bước khoan thai trong vườn cấm
Em hiện thân là nàng Tiên – cô Tấm
Gió ngẩn ngơ và cây cũng ngẩn ngơ
Thỏa tấm lòng anh đứng mãi đợi chờ
Bớt âu lo những suy tư tan biến
Em trong anh là tình yêu thánh thiện
Dìu dắt bên nhau san sẻ cùng nhau
Hẹn một đời rồi hẹn đến ngàn sau
Hẹn hôm qua, hôm nay mà chẳng chán
Hẹn trưa hẹn chiều hẹn đêm hẹn sáng
Là lối mòn vĩnh cửu của đời nhau…
T.T (Thừa Thiên Huế)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét