Tôi kém cỏi, sao đi vào nổi Huế?!
Chỉ Huế đã vào tôi, ngự trị một góc hồn
Niềm xúc cảm dạt dào khôn xiết kể
Khi lần đầu chạm Huế hoàng hôn.
Cầu Tràng Tiền – cánh bướm viền nhấp nhoáng
Thuyền lững lờ – huyền ảo phố trên sông
Hồn du khách lâng lâng nương gió thoảng
Ngàn hoa đăng nương lời ước bềnh bồng.
Ôi đêm Huế sao mà dìu dặt!
Nhịp phách, tiếng đàn, điệu hát ngân nga
Giọng nói Huế sao mà rót mật
Dễ tâm hồn héo hắt cũng đơm hoa!
N.V.K

Chỉ "chạm nhẹ một góc hồn" mà Huế đã hiện lên thật trữ tình, huyền ảo tong thơ. Cảm ơn tác giả.
Trả lờiXóa