BÙI ĐỨC ÁNH NEO GIỮA BẾN ĐỢI MONG (Trang Thơ Chủ Nhật)




VẾT THƯƠNG EM

Mây chiều trôi mãi chân mây
Hoàng hôn đã tiễn chân ngày tặng đêm

Sương mai khẽ rụng êm đềm
Đêm dài nỗi nhớ bên thềm lang thang

 Tôi còn nguyên vết thương em
Nỗi đau tưởng đã im lìm từ lâu

Tóc kia chừng đã thay màu
Chỉ còn xưa cũ trong nhau vẫn đầy.


NHƯ ĐÊM

Có một chiều chủ nhật
Chợt nắng rồi chợt mưa
Ta lang thang trên phố
Ngõ vắng ai đợi chờ

Hình như nàng thiếu nữ
Tựa cửa buồn ngóng trông
Mắt huyền tuôn dòng lệ
Khắc khoải và đợi mong

Mây chiều buông tím ngắt
Không gian khép mi rèm
Kìa rợp trời lá rụng
Lòng ai buồn như đêm.


PHAN THIẾT VÀ EM

Cát vàng hơn ngày em về Phan Thiết
Mây xanh hơn biển cũng sóng êm đềm
Phan Thiết đón em bằng gió mát
Anh một mình ngồi nhớ biển và em

Kìa có phải đêm nay em không ngủ
Ru trái tim ngược nỗi nhớ bềnh bồng
Em như sóng gọi chơi vơi nỗi nhớ
Anh như thuyền neo giữa bến đợi mong

Không biết ngày mai đường muôn ngả
Đêm trăng xưa người có giữ trong lòng.

B.Đ.A (TP. HCM)

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét