KHÔNG THỂ VƯỢT QUA ĐÊM - Thơ Nguyễn Thị Việt Hà





Anh hôn em
Khi trăng đã cạn mùa thương nhớ
Chỉ có em còn cố…
…níu giữ một mùa trăng.
Còn tiếc gì khi thuyền đã sang sông?
Bến xưa đã có con đò khác?
Anh lỡ để tình mình đi lạc.
Nên chẳng có được nhau.


***
Anh đừng nắm chặt tay em…
…em đau.
Đau cho ký ức.
Đừng kéo em trọn trong lồng ngực…
… em tan thành suơng.
Khuya về.
Đêm hẹn hò cùng trăng sao.
Ngủ được ư? Khi trái tim còn thức.
Em một mình.
Không anh.
Chỉ có nỗi nhớ,
Cồn cào,
Của kẻ mộng du.

***

Đừng hỏi em yêu anh không?
Cái ngã ba buộc em, anh phải đi hai lối.
Vẫn biết tình yêu không có tội.
Chỉ có cái ngã ba là có tội phải không anh?
Anh hôn em.
Ngày tàn phai.
Giữa hai ta không xoá tan khoảng cách.
Nếu ôm em, anh hãy ôm thật chặt.
Em muốn tan thành sương.
Lần đầu anh hôn em.
Cái ngã ba vẫn hiển nhiên tồn tại.
Nước mắt em rơi xuống vai anh.
Sao em lạnh giữa mùa hè?!

***

Đừng hỏi em yêu anh bao nhiêu?
Làm sao em biết?!
Tình yêu không định trước.
Nhưng…
Em không thể vượt qua đêm
Cất bước.
Tìm anh.

N.T.V.H (Cà Mau)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét:

  1. Cuộc tình nào cũng buồn, đầy kí ức lãng mạn và khó tàn phai.
    Mình thích và đồng cảm với tác giả.

    Trả lờiXóa