LỤC BÁT TÌNH – Thơ Nguyễn Nguyên Phượng


                               


                            Sương ừ khói. Níu vào xanh
                        Giọt tâm tư lấp lánh cành thế nhân.

                            Ơn từng bước mõi lê chiều
                       Tinh tươm. Ngã. Bóng mẹ liêu xiêu gầy.


                            Mênh mông
                            Chớp
                            Trắng
                             Mênh mông
                        Xoãi tay dầm
                        Vượt
                        Về
                        Không bến bờ…

                            Lắt lay
                            Từng chiếc tiễn mùa
                     Áo thu phai
                     Mộng
                     Mịt mờ cố nhân.

                            Nẻo về hoang dấu cát lầm
                    Vói xưa, tình lỡ khôn cầm nỗi đau!
  
                                    Gia Ray, 13/3/2013
                                    N.N.P                 
                    
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét:

  1. Bài thơ có nhịp lạ, gấp khúc, gẫy gọn giống như cuộc đời lam lũ của người mẹ ngày xưa.
    Chúc anh có nhiều bài viết ý nghĩa!

    Trả lờiXóa