Chùa quê
Chùa quê ấm áp hồn làng
Với màu gạch cổ mơ màng bên sông
Qua bao biến động dập dồn
Vẫn uyên nguyên dấu son vàng xa xưa
Vẫn còn nét chạm chiều mưaCủa người thợ kép tay khua giữa trời
Vẫn hình rồng khói sương rơi
Âm dương mái ngói hồng tươi thuở nào
Điện thờ Phật tổ ngát ngào
Hương trầm nhẹ tỏa quyện vào lời kinh
Chùa quê mang một dáng hình
Lắng trong tâm thức thắm tình ân sâu…
Bolero mùa hạ
Hạ đã về quá nửa
Sao tôi còn nghĩ chuyện gì đâu
Tập quên để rồi lại nhớ
Như yêu em không biết tự lúc nào
Đường Thành nội
phượng hồng giăng mắc
Hồ rêu phong
mọc lên loài nấm tím
Những chiếc dù che những mặt trời con
Con dế mèn ngạo nghễ giương càng
Mắt đen nhánh nhìn tôi qua ngọn cỏ
Giây phút ấy mình tôi hạnh ngộ
Chạm nắng vàng hôn nhẹ môi thơm
Có người hát dạo
đi bên đời
Cây ghi ta cùng nón cời
chầm chậm bước
Điệu bolero
một thời luân lạc
Nay trở về réo rắt giữa hoàng hôn.
N.T (Thừa Thiên Huế)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét