NGÔ VĂN KHANH, TÂM HỒN CỦA SÓNG




Tình em - Tình anh

Tình em hình ngọn núi
Nhỏ dần càng lên cao
Như dung nham ngắn ngủi
Thành nham thạch ngàn sau.

Tình anh hình ngọn sóng
Lớn dần theo độ cao
Như tâm hồn của sóng
Ngàn sau vẫn dâng trào!
                       


 Tái sinh

Ôi kiếp hạt mưa sa!
Sớm tan hòa, biến thể.
Ví bằng hạt lệ nơi trần thế
Cũng vẫn cam lòng để…tái sinh!

      Lạc quan

Trái đất nóng lên rồi đấy,
Nhân tình chưa ấm là bao.
Băng cực đến hồi tan chảy,
Người vẫn tích tụ đối đầu.

Khoa học tiến như vũ bão,
Dữ - lành tựa áng mây trôi.
Luân lí – cánh diều chao đảo,
Thuận buồm vật chất lên ngôi.

Cuộc sống dập dồn nhức nhối,
Mà đời khan hiếm lòng thành.
Bảo vệ hùng hồn bằng…nói,
Môi trường khiêm tốn màu xanh.

Vẫn còn sao trời lấp lánh,
Giọt sương đọng lá long lanh.
Tiếng chim trên cành lanh lảnh,
Lạc quan ngày một an lành!

 N.V.K (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét