MIÊN MAN – Thơ Ngọc Diệp




Thời gian trôi, lặng lẽ êm êm
Bước chân mềm, qua mùa đông lạnh lẽo
Cái chậc lưỡi, nhếch môi cười lạt lẽo
Rong ruổi khắp nẻo đường, lẽo đẽo nỗi ưu tư

 Thời gian trôi, vẫn chầm chậm từ từ
Vẫn cố chấp, ôm khư khư nỗi nhớ
Lớ ngớ, lơ ngơ, thẹn những lời cắc cớ
Ngắm giọt buồn rơi, cứ ngỡ ngày xa

Thời gian qua, lặng lẽ an hòa
Hoa tàn… rồi nở, nhạt nhòa màu mây
Mấy mùa yêu, gom lại nơi này
Hong trong nắng, hây hây chiều cũ kỹ

Thời gian đi, có dừng không nhỉ
Suy nghĩ miên man, thủ thỉ những lời thương
Trong làn sương thấp thoáng cuối con đường
Có hoa, có bướm cùng người thương giang tay đón.
N.D (Đồng Xoài, Bình Phước)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét